NGƯỜI THANH NIÊN QUÊ BIỂN TÌNH NGUYỆN NHẬP NGŨ
Năm 1979, khi đất nước còn nhiều khó khăn, bác Trịnh Văn Thành đã tình nguyện lên đường nhập ngũ với mong muốn được góp sức bảo vệ Tổ quốc. Từ một thanh niên quê biển xã Hoằng Thanh quen với cuộc sống lao động thường ngày, bác bước vào môi trường quân đội với nhiều thử thách mới. Quyết định năm ấy trở thành dấu mốc đáng nhớ nhất trong tuổi trẻ của bác.
Người viết nhận ra rằng trong những năm tháng khó khăn của đất nước, nhiều thanh niên đã sẵn sàng gác lại cuộc sống riêng để lên đường làm nhiệm vụ.
Đối với bác Trịnh Văn Thành, ngày tình nguyện nhập ngũ vẫn là ký ức rất đặc biệt của tuổi trẻ.
“Hồi đó tôi chỉ nghĩ mình phải có trách nhiệm,” bác kể chậm rãi.
Khi địa phương vận động thanh niên tham gia quân ngũ, bác đã chủ động viết đơn tình nguyện.
“Gia đình cũng bất ngờ,” bác nói.
Người viết hình dung chàng trai quê biển còn rất trẻ với ánh mắt đầy quyết tâm trong những ngày chuẩn bị lên đường.
“Tôi không thấy sợ,” bác nhớ lại.
Dù biết phía trước sẽ có nhiều khó khăn nhưng bác vẫn luôn nghĩ đến trách nhiệm của tuổi trẻ đối với đất nước.
“Thanh niên thì phải sẵn sàng,” bác kể.
Ngày chia tay quê hương xã Hoằng Thanh, nhiều bà con trong xóm đến động viên và tiễn bác lên đường.
“Ai cũng dặn cố gắng giữ gìn sức khỏe,” bác nói.
Người viết cảm nhận rõ không khí xúc động nhưng đầy tự hào của những ngày tiễn thanh niên nhập ngũ năm ấy.
Điều khiến bác nhớ nhất là ánh mắt của mẹ trong buổi chia tay.
“Mẹ thương nhưng vẫn động viên tôi,” bác kể.
Dù rất xúc động nhưng gia đình luôn ủng hộ quyết định của bác.
“Tôi càng thấy phải cố gắng hơn,” bác nói.
Sau khi vào đơn vị, bác bắt đầu làm quen với môi trường quân đội nghiêm túc và kỷ luật.
“Ban đầu còn nhiều bỡ ngỡ,” bác cười nhẹ.
Từ giờ giấc sinh hoạt đến huấn luyện đều được thực hiện rất chặt chẽ.
“Ai cũng phải rèn luyện,” bác kể.
Người viết nhận ra rằng chính môi trường quân đội đã giúp những người lính trẻ trưởng thành nhanh chóng.
Những ngày đầu tuy vất vả nhưng bác luôn cố gắng hoàn thành tốt nhiệm vụ được giao.
“Đã chọn thì phải quyết tâm,” bác nói.
Tinh thần trách nhiệm và ý chí của tuổi trẻ giúp bác vượt qua những khó khăn ban đầu.
“Càng rèn luyện càng trưởng thành,” bác kể.
Sau này trở về xã Hoằng Thanh, bác vẫn luôn tự hào về quyết định tình nguyện nhập ngũ năm xưa.
“Đó là điều tôi không bao giờ hối tiếc,” bác cười nhẹ.
Trong căn nhà nhỏ nơi quê biển, ký ức về ngày lên đường vẫn luôn được bác nhắc lại đầy xúc động.
“Tuổi trẻ của tôi gắn với quân ngũ,” bác nói chậm rãi.
Chiều xuống trên quê hương, tiếng sóng biển vang xa như hòa cùng nhịp ký ức của một thời hoa lửa.
Cuối câu chuyện, bác Trịnh Văn Thành nhẹ nhàng nói:
“Được góp sức bảo vệ Tổ quốc là niềm tự hào lớn nhất của tuổi trẻ tôi.”



