Người Thanh Niên Tìm Đường Cứu Nước – Nguyễn Tất Thành
Những năm đầu thế kỷ XX, khi đất nước Việt Nam chìm trong ách đô hộ của thực dân Pháp, nhiều phong trào yêu nước đã nổ ra nhưng đều lần lượt thất bại. Giữa bối cảnh ấy, một người thanh niên trẻ tuổi với ánh mắt sáng và ý chí bền bỉ đã quyết định ra đi tìm con đường mới cho dân tộc. Người thanh niên ấy chính là Nguyễn Tất Thành – sau này được biết đến với tên gọi Nguyễn Ái Quốc.
Nguyễn Tất Thành sinh năm 1890 tại Nghệ An, trong một gia đình có truyền thống yêu nước. Cha là cụ Phó bảng Nguyễn Sinh Sắc – một nhà nho có tư tưởng tiến bộ. Ngay từ nhỏ, Thành đã chứng kiến cảnh nhân dân lầm than, sưu cao thuế nặng. Những câu hỏi lớn luôn day dứt trong tâm trí chàng trai trẻ: Vì sao nước ta mất độc lập? Làm thế nào để cứu dân, cứu nước?
Ngày 5 tháng 6 năm 1911, tại bến cảng Nhà Rồng ở Sài Gòn, Nguyễn Tất Thành xuống tàu Amiral Latouche-Tréville với công việc phụ bếp. Ít ai biết rằng chuyến đi ấy không phải để mưu sinh đơn thuần, mà là hành trình tìm đường giải phóng dân tộc. Suốt nhiều năm sau đó, Người đã đặt chân đến nhiều quốc gia ở châu Phi, châu Âu và châu Mỹ. Ở đâu, Người cũng vừa lao động kiếm sống, vừa quan sát xã hội và học hỏi tư tưởng tiến bộ.
Năm 1919, tại Pháp, với tên gọi Nguyễn Ái Quốc, Người gửi bản “Yêu sách của nhân dân An Nam” tới Hội nghị Versailles, đòi quyền tự do và bình đẳng cho dân tộc Việt Nam. Dù bản yêu sách không được chấp nhận, nhưng sự kiện ấy đã đánh dấu bước trưởng thành về chính trị của Người. Nguyễn Ái Quốc nhận ra rằng muốn giải phóng dân tộc, phải tìm một con đường cách mạng triệt để hơn.
Năm 1920, khi đọc “Luận cương về vấn đề dân tộc và thuộc địa” của Lênin, Nguyễn Ái Quốc đã tìm thấy lời giải cho những trăn trở bấy lâu. Người tin rằng con đường cách mạng vô sản là con đường đúng đắn để giải phóng các dân tộc bị áp bức. Từ đó, Người tham gia sáng lập Đảng Cộng sản Pháp và tích cực hoạt động trong phong trào cộng sản quốc tế.
Những năm 1920–1930, Nguyễn Ái Quốc tiếp tục hoạt động tại Liên Xô và Trung Quốc, đào tạo cán bộ, truyền bá tư tưởng cách mạng về Việt Nam. Năm 1930, tại Hương Cảng, Người chủ trì Hội nghị hợp nhất các tổ chức cộng sản, thành lập Đảng Cộng sản Việt Nam – một bước ngoặt lớn trong lịch sử cách mạng nước ta.
Đầu năm 1941, sau ba mươi năm bôn ba, Nguyễn Ái Quốc trở về Tổ quốc, trực tiếp lãnh đạo phong trào cách mạng tại Cao Bằng. Người sống giản dị trong hang Pác Bó, cùng đồng bào xây dựng căn cứ địa, chuẩn bị cho cuộc tổng khởi nghĩa. Dù điều kiện thiếu thốn, Người vẫn giữ vững niềm tin vào thắng lợi của dân tộc.
Trước năm 1945, hành trình của Nguyễn Tất Thành – Nguyễn Ái Quốc là hành trình của ý chí sắt đá và khát vọng tự do cháy bỏng. Từ một thanh niên yêu nước ra đi với hai bàn tay trắng, Người đã tìm ra con đường đúng đắn cho dân tộc Việt Nam. Chính những năm tháng hoạt động bền bỉ ấy đã đặt nền móng cho thắng lợi của Cách mạng Tháng Tám năm 1945.
Câu chuyện về Nguyễn Tất Thành không chỉ là câu chuyện của một nhà cách mạng, mà còn là bài học về lòng yêu nước, tinh thần học hỏi và ý chí kiên cường. Trong đêm dài nô lệ, Người đã âm thầm thắp lên ngọn lửa hy vọng, để rồi từ đó, cả dân tộc vùng lên giành lại độc lập, tự do cho Tổ quốc.


