Bài viết

Người thanh niên trên bến Nhà Rồng

Trong quá trình sưu tầm những câu chuyện về lịch sử dân tộc, có một hình ảnh luôn để lại trong tôi nhiều cảm xúc, đó là hình ảnh người thanh niên Nguyễn Tất Thành trên Bến Nhà Rồng vào ngày 5 tháng 6 năm 1911. Ngày hôm ấy, Sài Gòn vẫn nhộn nhịp như thường lệ. Những con tàu ra vào bến cảng, người lao động tất bật với công việc của mình. Giữa khung cảnh ấy có một người thanh niên mới 21 tuổi, dáng vẻ giản dị, mang trong lòng một quyết tâm lớn lao. Người thanh niên ấy chính là Nguyễn Tất Thành, sau này là Chủ tịch Hồ Chí Minh.

12/08/2026Xã Hữu Kiệm (Đoàn xã Hữu Kiệm)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
Người thanh niên trên bến Nhà Rồng

Trong quá trình sưu tầm những câu chuyện về lịch sử dân tộc, có một hình ảnh luôn để lại trong tôi nhiều cảm xúc, đó là hình ảnh người thanh niên Nguyễn Tất Thành trên Bến Nhà Rồng vào ngày 5 tháng 6 năm 1911.

Ngày hôm ấy, Sài Gòn vẫn nhộn nhịp như thường lệ. Những con tàu ra vào bến cảng, người lao động tất bật với công việc của mình. Giữa khung cảnh ấy có một người thanh niên mới 21 tuổi, dáng vẻ giản dị, mang trong lòng một quyết tâm lớn lao. Người thanh niên ấy chính là Nguyễn Tất Thành, sau này là Chủ tịch Hồ Chí Minh.

Tôi thường hình dung Người đứng lặng trên bến cảng, nhìn con tàu đang chuẩn bị rời bến. Phía sau Người là quê hương Việt Nam thân yêu, là gia đình, là những người đồng bào đang phải sống trong cảnh mất nước. Phía trước là biển cả mênh mông và những vùng đất xa xôi mà Người chưa từng đặt chân tới.

Người ra đi không phải để tìm một cuộc sống giàu sang cho riêng mình. Trong lòng Người lúc ấy chỉ có một mong muốn: tìm ra con đường để cứu nước, cứu dân. Người muốn đến những nước phương Tây, nơi thực dân Pháp và các nước khác đang tồn tại, để xem họ làm như thế nào, học hỏi những điều cần thiết và tìm cách giúp đồng bào mình thoát khỏi cảnh áp bức.

Điều khiến tôi xúc động nhất là Người ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ. Không ai có thể biết trước chuyến đi ấy sẽ kéo dài bao lâu, Người sẽ phải trải qua bao nhiêu khó khăn và liệu có tìm được con đường mình mong muốn hay không. Nhưng Người vẫn quyết tâm bước lên tàu.

Khi con tàu chuẩn bị rời Bến Nhà Rồng, có lẽ khoảnh khắc chia tay quê hương đối với Người không hề dễ dàng. Người biết rằng mình sẽ phải xa đất nước, xa những người thân yêu. Nhưng tình yêu quê hương càng khiến Người quyết tâm hơn. Người hiểu rằng nếu muốn cứu nước thì phải tìm một con đường mới, dù con đường ấy có xa xôi và đầy thử thách.

Tôi tưởng tượng hình ảnh con tàu từ từ rời bến. Bóng dáng người thanh niên trên boong tàu dần xa khỏi đất nước. Người bắt đầu một hành trình dài qua nhiều vùng đất, làm nhiều công việc để sinh sống, tiếp xúc với nhiều con người và tìm hiểu nhiều xã hội khác nhau.

Đối với tôi, hình ảnh người thanh niên trên Bến Nhà Rồng không chỉ là hình ảnh của một người ra đi. Đó còn là hình ảnh của một con người mang theo khát vọng lớn lao của cả dân tộc. Người ra đi với hai bàn tay gần như trắng, nhưng trong tim có một niềm tin mạnh mẽ vào tương lai của đất nước.

Sau này, khi nhìn lại sự kiện ấy, tôi càng hiểu hơn ý nghĩa của ngày 5 tháng 6 năm 1911. Một người thanh niên đã bước lên con tàu để bắt đầu hành trình tìm đường cứu nước. Chuyến đi ấy đã mở ra một chặng đường đặc biệt trong lịch sử dân tộc Việt Nam.

Mỗi lần kể lại câu chuyện về người thanh niên trên Bến Nhà Rồng, tôi vẫn cảm thấy xúc động. Bởi giữa một bến cảng đông người năm ấy, có một người thanh niên đã âm thầm bắt đầu một hành trình lớn lao. Người không biết trước tương

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn