Bài viết

NGƯỜI THANH NIÊN TRÊN ĐỈNH NÚI THÚY – BIỂU TƯỢNG BẤT TỬ CỦA QUÊ HƯƠNG NINH BÌNH

Ninh Bình23/04/2026Trần Tất Dũng (xã Bình Giang)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong những năm tháng sục sôi của “thời hoa lửa”, khi đất nước ta còn chìm trong màn đêm nô lệ của thực dân Pháp, đã có biết bao người con ưu tú đã đứng lên, lấy máu đào để tô thắm lá cờ Tổ quốc. Trong số những anh hùng ấy, người dân Ninh Bình luôn tự hào và xúc động mỗi khi nhắc đến Lương Văn Tụy – người chiến sĩ cộng sản trẻ tuổi đã hiên ngang cắm lá cờ búa liềm trên đỉnh núi Thúy, tạo nên một bản anh hùng ca bất diệt của tuổi trẻ.

Anh hùng Lương Văn Tụy sinh ra tại xã Quỳnh Lưu, huyện Nho Quan – vùng quê giàu truyền thống cách mạng. Ngay từ thủa thiếu thời, anh đã sớm giác ngộ lý tưởng, tham gia vào các hoạt động của Hội Việt Nam Cách mạng Thanh niên. Với lòng yêu nước nồng nàn và ý chí căm thù giặc sâu sắc, người thanh niên trẻ ấy đã luôn khao khát được cống hiến, được làm một điều gì đó để thức tỉnh tinh thần đấu tranh của quần chúng nhân dân.

Sự kiện làm nên tên tuổi của anh diễn ra vào rạng sáng ngày 7/11/1929, nhân kỷ niệm Cách mạng Tháng Mười Nga. Để cổ vũ phong trào đấu tranh và khẳng định sức mạnh của Đảng bộ Ninh Bình, tổ chức đã giao cho Lương Văn Tụy một nhiệm vụ vô cùng hiểm nguy: Cắm cờ búa liềm trên đỉnh núi Thúy. Đây là một thử thách nghẹt thở, bởi lúc bấy giờ, khu vực này là trung tâm của thị xã, nơi quân địch canh gác cẩn mật với hệ thống đồn bốt dày đặc.

Giữa đêm đông mù mịt, với sự nhanh nhẹn và lòng dũng cảm phi thường, Lương Văn Tụy đã bí mật vượt qua sự kiểm soát của kẻ thù. Anh một mình leo lên những vách đá tai mèo sắc lẹm, dựng đứng của núi Thúy. Từng bước chân trên đá, từng nhịp thở trong bóng tối đều là một cuộc chiến giữa sự sống và cái chết. Khi lên đến đỉnh núi, anh đã hiên ngang cắm lá cờ đỏ búa liềm tung bay trước gió. Sáng hôm sau, khi ánh mặt trời vừa lên, người dân Ninh Bình vỡ òa trong xúc động khi thấy ngọn cờ cách mạng rực đỏ trên đỉnh núi Thúy. Hành động ấy như một hồi kèn xung trận, đập tan uy thế của thực dân Pháp và nhen nhóm ngọn lửa hy vọng trong lòng mỗi người dân yêu nước.

Sau chiến công lẫy lừng ấy, anh bị địch bắt và đày ra nhà tù Côn Đảo. Dù phải chịu đựng những đòn tra tấn dã man “chết đi sống lại”, người thanh niên trẻ tuổi ấy vẫn giữ vững khí tiết, không một lời khai báo, một lòng trung thành với Đảng. Anh trút hơi thở cuối cùng tại Côn Đảo khi mới chỉ 18 tuổi – độ tuổi đẹp nhất của đời người. Sự hy sinh của anh là nỗi mất mát lớn lao nhưng cũng là niềm tự hào kiêu hãnh của lớp lớp thanh niên Việt Nam.

Ngày nay, chiến tranh đã lùi xa, nhưng hình ảnh người thiếu niên cắm cờ năm xưa vẫn mãi là một tượng đài bất tử. Núi Thúy vẫn đứng đó hiên ngang giữa lòng thành phố, như một nhân chứng lịch sử cho lòng quả cảm của Lương Văn Tụy. Noi gương anh, thế hệ trẻ hôm nay nguyện không ngừng học tập và rèn luyện, viết tiếp những câu chuyện đẹp cho quê hương, để xứng đáng với sự hy sinh của các bậc tiền nhân trong một “thời hoa lửa” hào hùng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn