Bài viết

Người thanh niên trên tuyến lửa Quảng Nam

Đà Nẵng14/05/2026chi đoàn 10/3 (Đoàn trường THPT Thanh Khê)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Người thanh niên trên tuyến lửa Quảng Nam

Những năm kháng chiến chống Mỹ cứu nước, mảnh đất Quảng Nam là một trong những chiến trường ác liệt nhất miền Trung. Bom đạn cày xới ngày đêm, làng mạc tan hoang, nhưng giữa khói lửa chiến tranh vẫn sáng lên hình ảnh những thanh niên xung phong gan dạ, kiên cường. Câu chuyện về anh Nguyễn Văn Hòa – một thanh niên xung phong trên tuyến đường Trường Sơn qua Quảng Nam – đã trở thành ký ức đẹp về lòng yêu nước và tinh thần hi sinh của tuổi trẻ Việt Nam.

Năm 1968, khi vừa tròn mười chín tuổi, Hòa tình nguyện gia nhập lực lượng thanh niên xung phong. Anh rời quê nhà bên dòng sông Thu Bồn với lời hứa sẽ góp sức bảo vệ Tổ quốc. Công việc của đội thanh niên xung phong vô cùng nguy hiểm: san lấp hố bom, mở đường, vận chuyển lương thực và dẫn bộ đội vượt qua những khu vực bị địch đánh phá.

Một đêm mùa mưa, đơn vị của Hòa nhận nhiệm vụ sửa lại đoạn đường bị bom đánh sập ở vùng núi phía tây Quảng Nam. Nếu con đường không được thông trước sáng hôm sau, đoàn xe chở lương thực và thuốc men cho chiến trường sẽ bị chặn lại. Mưa rừng xối xả, đất đá liên tục sạt xuống, máy bay địch vẫn quần thảo trên bầu trời.

Hòa cùng đồng đội lao vào công việc trong ánh đèn pin yếu ớt. Tiếng cuốc xẻng xen lẫn tiếng bom nổ rung chuyển cả núi rừng. Khi mọi người đang chuyển những tảng đá lớn ra khỏi mặt đường thì bất ngờ một quả bom nổ chậm phát ra tiếng động lạ. Ai cũng hoảng hốt. Nếu quả bom phát nổ, cả đoạn đường và nhiều người sẽ bị vùi lấp.

Không chút do dự, Hòa hô lớn:

– Mọi người lui lại!

Anh chạy đến dùng xẻng đào nhanh lớp đất quanh quả bom để đội công binh dễ xử lý hơn. Trong giây phút căng thẳng ấy, Hòa chỉ nghĩ đến nhiệm vụ và sự an toàn của đồng đội. May mắn thay, đội công binh đã kịp thời phá bom thành công. Con đường được sửa xong trước khi trời sáng, đoàn xe tiếp tế tiếp tục tiến vào chiến trường.

Sau đêm ấy, Hòa bị thương vì mảnh đất đá văng trúng vai, nhưng anh vẫn xin ở lại đơn vị. Anh nói:

– Chừng nào đất nước còn chiến tranh thì tôi còn tiếp tục mở đường.

Nhiều năm sau ngày đất nước hòa bình, người dân Quảng Nam vẫn nhắc đến những thanh niên xung phong năm ấy bằng sự biết ơn sâu sắc. Họ đã sống giản dị, chiến đấu anh dũng và sẵn sàng hi sinh tuổi trẻ cho độc lập dân tộc. Câu chuyện của Hòa không chỉ là câu chuyện của riêng một con người mà còn là biểu tượng đẹp cho thế hệ thanh niên Việt Nam thời chiến – giàu lý tưởng, gan dạ và hết lòng vì Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn