Người thanh niên tuổi mười bảy và câu nói đi cùng năm tháng
Năm 1931, trước pháp trường của thực dân Pháp, một chàng thanh niên mới 17 tuổi đã hiên ngang bước tới mà không hề run sợ. Người thanh niên ấy là Lý Tự Trọng. Cuộc đời ngắn ngủi của anh đã để lại cho tuổi trẻ Việt Nam một lời nhắn gửi bất tử: "Con đường của thanh niên chỉ có thể là con đường cách mạng, chứ không thể có con đường nào khác."
Lý Tự Trọng tên thật là Lê Hữu Trọng, sinh năm 1914 trong một gia đình yêu nước tại Thái Lan.
Cha mẹ anh là những người Việt Nam hoạt động cách mạng ở nước ngoài.
Ngay từ nhỏ, Lý Tự Trọng đã được tiếp xúc với tư tưởng yêu nước và sớm tham gia các tổ chức cách mạng.
Năm 1929, anh được cử về hoạt động tại Sài Gòn.
Dù tuổi còn rất trẻ, Lý Tự Trọng đã đảm nhận nhiều nhiệm vụ quan trọng như liên lạc, in ấn tài liệu và bảo vệ cán bộ cách mạng.
Ngày 9 tháng 2 năm 1931, trong một cuộc mít tinh của thanh niên yêu nước tại Sài Gòn, khi mật thám Pháp đàn áp và bắt giữ diễn giả Phan Bôi, Lý Tự Trọng đã nổ súng cảnh cáo để bảo vệ đồng chí của mình.
Sau đó, anh bị thực dân Pháp bắt giữ.
Trong nhà lao, chúng dùng mọi cực hình để tra khảo.
Nhưng người thanh niên 17 tuổi vẫn giữ vững khí tiết của người cộng sản.
Tại phiên tòa, luật sư người Pháp tìm cách xin giảm án với lý do:
"Bị cáo chưa đến tuổi trưởng thành."
Nghe vậy, Lý Tự Trọng bình tĩnh đứng dậy và khẳng định:
"Tôi chưa đến tuổi thành niên thật, nhưng tôi đủ trí khôn để hiểu rằng con đường của thanh niên chỉ có thể là con đường cách mạng, chứ không thể có con đường nào khác."
Câu nói ấy đã làm rung động biết bao trái tim yêu nước.
Ngày 21 tháng 11 năm 1931, Lý Tự Trọng bị thực dân Pháp xử chém tại Sài Gòn.
Anh ra đi khi mới 17 tuổi.
Nhưng tinh thần và lý tưởng của anh đã trở thành ngọn đuốc soi đường cho nhiều thế hệ thanh niên Việt Nam.
Ngày nay, tên tuổi Lý Tự Trọng được đặt cho nhiều trường học, đường phố, giải thưởng và các tổ chức thanh niên.
Giải thưởng "Lý Tự Trọng" của Trung ương Đoàn được trao hằng năm cho những cán bộ Đoàn xuất sắc trên cả nước.
Hơn chín mươi năm đã trôi qua.
Nhưng câu nói của người thanh niên tuổi mười bảy năm ấy vẫn còn nguyên giá trị.
Bởi với tuổi trẻ, lý tưởng sống đẹp và khát vọng cống hiến luôn là điều thiêng liêng nhất.
Và có lẽ, đó chính là món quà lớn nhất mà Lý Tự Trọng đã để lại cho các thế hệ thanh niên Việt Nam.


