Người thanh niên xóm Bến và ngày lên đường ra trận
Tháng 7 năm 1967, khi cuộc kháng chiến chống Mỹ bước vào giai đoạn ác liệt, chàng thanh niên An Viết Minh ở xóm Bến, xã Yên Mô Tịnh, tỉnh Ninh Bình đã rời quê hương để lên đường nhập ngũ. Trong ký ức của ông, ngày chia tay quê nhà vẫn còn nguyên vẹn như mới hôm qua.
Xóm Bến những năm ấy còn nghèo khó. Con đường đất nhỏ chạy dọc cánh đồng lúa, những mái nhà đơn sơ nép mình bên dòng sông quê yên bình. Nhưng phía bên kia đất nước, chiến tranh đang ngày càng khốc liệt. Tiếng loa truyền thanh vang lên mỗi ngày, kêu gọi thanh niên lên đường bảo vệ Tổ quốc.
Ông Minh kể rằng khi nhận giấy báo nhập ngũ, gia đình vừa tự hào vừa lo lắng. Mẹ ông lặng lẽ chuẩn bị từng bộ quần áo, còn cha chỉ dặn một câu ngắn gọn: “Đi thì phải sống cho xứng đáng với quê hương.”
Sau thời gian huấn luyện, ông được biên chế vào Sư đoàn 2, sau này giữ cấp bậc Thượng úy và đảm nhận chức vụ Chủ nhiệm pháo binh. Đơn vị của ông hoạt động chủ yếu tại chiến trường Quân khu 5 – Quảng Nam, một trong những nơi ác liệt nhất miền Trung thời bấy giờ.
Những ngày đầu đặt chân vào chiến trường, ông mới thực sự cảm nhận hết sự khốc liệt của chiến tranh. Bom đạn cày xới khắp nơi, những cánh rừng đầy khói lửa, các trận càn diễn ra liên tục. Người lính trẻ từ miền quê Bắc Bộ nhanh chóng phải làm quen với cuộc sống hành quân, đào công sự và chiến đấu giữa ranh giới mong manh của sự sống và cái chết.
Nhưng cũng chính nơi ấy đã hun đúc nên bản lĩnh của ông. Ông và đồng đội sống bên nhau như anh em ruột thịt. Họ chia nhau từng ngụm nước, từng nắm cơm vắt và động viên nhau vượt qua những thời khắc khó khăn nhất.
Nhiều năm sau chiến tranh, mỗi lần nhớ lại ngày lên đường năm ấy, ông Minh vẫn xúc động. Đó không chỉ là bước ngoặt cuộc đời của riêng ông mà còn là hình ảnh của cả một thế hệ thanh niên sẵn sàng gác lại tuổi trẻ để đi theo tiếng gọi của Tổ quốc.



