Người thanh niên xứ Huế bước vào con đường cách mạng
Vùng đất Thừa Thiên – Huế đầu thế kỷ XX vẫn còn in đậm dấu tích của những năm tháng đất nước chìm trong ách đô hộ. Trong một gia đình lao động bình dị, cậu bé Lê Đức Anh lớn lên giữa những câu chuyện về lòng yêu nước, về nỗi nhọc nhằn của người dân mất nước. Chính từ những điều tưởng như rất đời thường ấy đã nuôi dưỡng trong ông một ý chí lớn: phải sống có ích cho dân tộc.
Tuổi trẻ của ông không trôi qua trong sự bình yên như bao người khác. Khi chứng kiến cảnh đồng bào bị áp bức, bóc lột, chàng thanh niên ấy sớm nhận ra rằng nếu chỉ sống cho riêng mình thì sẽ không thể thay đổi được số phận đất nước. Năm mới mười tám tuổi, ông tham gia hoạt động cách mạng, gia nhập tổ chức Đảng từ rất sớm, mang theo niềm tin mãnh liệt vào con đường giải phóng dân tộc.
Những ngày đầu hoạt động, ông phải đối mặt với vô vàn hiểm nguy. Có những đêm phải thay đổi nơi ở liên tục để tránh sự truy lùng. Có những lần vừa vận động quần chúng, vừa tổ chức cơ sở cách mạng trong điều kiện vô cùng thiếu thốn. Nhưng càng gian khổ, ý chí trong ông càng trở nên kiên định.
Người thanh niên ấy không chỉ được đồng đội quý mến bởi tinh thần gan dạ mà còn bởi lối sống giản dị, gần gũi. Ông luôn là người đi đầu trong những nhiệm vụ khó khăn nhất. Khi tổ chức cần người bám địa bàn nguy hiểm, ông tình nguyện. Khi phong trào gặp khó khăn, ông là người đứng ra động viên mọi người tiếp tục.
Từ những bước chân âm thầm trong phong trào cách mạng ở miền Nam, ông dần trưởng thành thành một cán bộ bản lĩnh, có năng lực tổ chức và chỉ huy. Những năm tháng ấy đã đặt nền móng cho cả cuộc đời hoạt động cách mạng sau này của ông.
Con đường phía trước còn rất dài, còn nhiều chiến trường, nhiều thử thách, nhưng từ chàng thanh niên xứ Huế năm nào, đất nước đã có thêm một người chiến sĩ kiên trung, sẵn sàng hiến dâng cả tuổi trẻ cho độc lập dân tộc.



