Người thanh niên xung phong bám trụ giữa tọa độ lửa
Câu chuyện kể về một thanh niên xung phong Hà Tĩnh kiên cường bám đường, đảm bảo tuyến chi viện trong điều kiện bom đạn ác liệt.
Ông Nguyễn Văn Tư, sinh năm 1952, tham gia lực lượng thanh niên xung phong khi vừa tròn đôi mươi – cái tuổi mà nhiều người còn đang gắn bó với ruộng đồng, gia đình. Nhưng với ông, khi Tổ quốc cần, ông sẵn sàng lên đường.
Ông được phân công làm nhiệm vụ trên tuyến đường chiến lược – nơi ngày đêm hứng chịu bom đạn. Công việc chính là san lấp hố bom, sửa đường, đảm bảo cho xe vận chuyển có thể đi qua an toàn.
Ông kể, có những ngày vừa lấp xong một hố bom, chưa kịp nghỉ thì tiếng máy bay lại vang lên. Bom lại rơi, đất đá lại tung lên, và công việc lại bắt đầu lại từ đầu.
“Lúc đó không kịp sợ nữa, chỉ nghĩ làm sao cho đường thông”, ông nhớ lại.
Những đêm làm việc dưới ánh pháo sáng là ký ức ông không thể quên. Mỗi khi ánh sáng lóe lên, tất cả phải nằm rạp xuống. Khi bóng tối trở lại, mọi người lại lặng lẽ đứng dậy, tiếp tục công việc dang dở.
Có những hôm mưa lớn, đất nhão ra, việc san lấp càng khó khăn. Tay cuốc, tay xẻng run lên vì mệt, nhưng không ai bỏ vị trí.
Ông nhớ nhất một lần, một người đồng đội bị thương ngay cạnh mình. Trong khoảnh khắc đó, ông vừa cùng mọi người đưa bạn vào nơi an toàn, vừa quay lại tiếp tục công việc.
“Nếu mình dừng lại, xe không qua được, phía trước sẽ bị ảnh hưởng”, ông nói.
Chính suy nghĩ giản dị đó đã giúp ông và đồng đội vượt qua tất cả.
Nhiều năm sau, khi trở về cuộc sống đời thường, mỗi lần đi trên những con đường bằng phẳng, ông lại nhớ về những ngày tháng gian khổ ấy – nơi tuổi trẻ của ông đã cháy hết mình.



