Cựu chiến binh

NGƯỜI THANH NIÊN XUNG PHONG DŨNG CẢM (2)

Là một câu chuyện đầy ý nghĩa với ông Trần Thanh Nam (mọi người thường kêu là ông Cu Dọ) năm nay ông đã 80 tuổi

Quảng Trị30/01/2026Hoàng Nguyễn Khánh Ngọc (LIÊN ĐỘI TRƯỜNG TIỂU HỌC QUẢNG LỘC)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Là một câu chuyện đầy ý nghĩa với ông Trần Thanh Nam (mọi người thường kêu là ông Cu Dọ) năm nay ông đã 80 tuổi.Vợ của ông cũng là thanh niên xung phong nhưng vì bà bệnh nặng nên mất sớm.Trước khi vào nhà ông, chúng em đã ngỡ ngàng với bao bằng khen và huy chương treo đầy nhà.Thật thương ông vì người ông đã dính 73 thương tích, chúng em nhìn thấy chân ông rất yếu và còn đi lết nhưng vẫn gắng đi khi gặp chúng em. Ngồi xuống và ông kể cho chúng em nghe về cảm xúc lâng lâng, xen lẫn hồi hộp khi lá cờ giải phóng tung bay trên nóc dinh. Ông không quên những khoảnh khắc nghẹn lòng khi nhìn thấy đồng đội ngã xuống ngay trước giờ phút chiến thắng.

Ông nhập ngũ từ tháng 2/1964.Những lúc ra trận chiến đấu dùng các khẩu súng,ông đã trải qua 9 năm chống Pháp với điện Biên Phủ, và chống Mỹ cứu nước. Trong cuộc chiến tranh chống Mỹ là một giai điểm khắc nghiệt nhất. Ông kể rằng: “thằng Mỹ đang tìm hiểu đường ống dài nhất của thế giới Việt Nam, là đường ống chạy theo con đường mòn HCM là con đường huyền thoại do trung tướng Đồng Sỹ Nguyên người Quảng Trung (gọi là tư lệnh trưởng) phục vụ con đường mòn HCM là con đường Trường Sơn. Con đường này có 50 trục dọc và 21 trục ngang theo chiến lược của cây số, người Mỹ khâm phục tìm hiểu về lịch sử đường ống của Việt Nam dài nhất thế giới, chạy theo con đường mòn HCM với mực độ tàn phá của máy bay địch, bom B52(hạ cánh dài 56m, độ cao bằng 4 tầng nhà của Mỹ) 1 chuyến đi chở 30 tấn bom, 1 tốp ba chiếc thường đi là 90 tấn bom”.

Khi Ông chiến đầu địch tập trung bắt 65 người của ông, và ông bị thương ở chân bị đạn bắn gãy mất 1 cục xương lúc đấy ông không có cách nào nghĩ về việc chết ở Huế, không thể nghĩ mình sống đến tận bây giờ. Nhờ có cô y tá giúp đỡ nên ông có í chí sống tiếp. Thật thương ông,nỗi đau khi bị thương nặng vậy mà ông vẫn chịu đến giờ là 1 chiến tích lịch sử có 102. Ông nói rằng có biết bao người Mỹ muốn chụp hình với ông nhưng ông sợ ông không muốn chụp với địch nên đã ngại ngùng từ chối. Ông không ngần ngại từ chối em mà còn kể chuyển chụp ảnh cùng em nữa, cho thấy rằng ông là người yêu nước hy sinh bất chấp tất cả vì những người con dân Việt Nam. Đến lúc chào tạm biệt ông còn nói đến nỗi em rất cảm động rằng: “Ông rất tự hào vì đã cống hiến cho đất nước, được tham gia trận chiến và còn gặp những anh hùng chiến binh dũng cảm, cũng cảm ơn cháu đến thăm và nghe ông kể chuyện, lần sau nhớ đến thăm ông lần nữa nhé!”.

Chúng cháu rất tự hào về ông, ông ạ! Ông là 1 người anh hùng của con dân Việt Nam cố gắng đến bây giờ, chịu những vết thương nặng nề người thường không bao giờ chịu được và còn là tấm gương sáng cho thế hệ trẻ chúng cháu. Buổi gặp gỡ, trò chuyện với ông tuy không dài, nhưng đã giúp chúng em tiếp thêm nhiều giá trị nhân văn và bài học sâu sắc…Thế hệ trẻ chúng cháu, may mắn được thừa hưởng nền hòa bình mà các thế hệ đi trước đã dày công xây dựng, có trách nhiệm gìn giữ và phát huy những giá trị đó.

Lắng nghe những câu chuyện lịch sử từ các cựu chiến binh không chỉ là cách chúng ta bày tỏ lòng tri ân sâu sắc, mà còn là cách chúng ta tiếp nhận những bài học quý báu, hun đúc thêm lòng yêu nước, ý chí cống hiến và tinh thần trách nhiệm với tương lai của đất nước,sẽ luôn khắc ghi, trân quý những công lao đóng góp của thế thệ cha anh đi trước và hứa sẽ cố gắng học tập tốt, rèn luyện phẩm chất để trở thành những công dân có ích cho xã hội. Hãy để những lời thì thầm từ thời hoa lửa ấy vang vọng mãi, nhắc nhở chúng ta về một quá khứ hào hùng, một hiện tại đáng trân trọng và một tương lai tươi sáng cần được vun đắp.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
NGƯỜI THANH NIÊN XUNG PHONG DŨNG CẢM (2) | Câu chuyện thời hoa lửa