Người thanh niên xung phong giữ đường trong mưa bom không dứt
Câu chuyện kể về một thanh niên xung phong Hà Tĩnh kiên cường bám đường, đảm bảo giao thông thông suốt giữa những đợt đánh phá ác liệt.
Ông Trần Văn Dũng, sinh năm 1954, tham gia lực lượng thanh niên xung phong khi tuổi đời còn rất trẻ. Những năm tháng ấy đã gắn với ông bằng hình ảnh của những con đường đầy hố bom và tiếng máy bay không lúc nào ngớt.
Ông kể, nhiệm vụ của đơn vị là đảm bảo tuyến đường luôn thông suốt. Nghe thì đơn giản, nhưng thực tế lại là cuộc chạy đua với thời gian và bom đạn.
Có những ngày, bom rơi liên tục, vừa dứt đợt này lại đến đợt khác. Mặt đường bị cày xới, đất đá văng khắp nơi.
Ngay khi tiếng bom ngớt, ông và đồng đội lại lao ra.
Người cầm cuốc, người xẻng, người gánh đất, tất cả làm việc trong im lặng nhưng khẩn trương.
“Không ai bảo ai, cứ thế mà làm”, ông nhớ lại.
Ông ấn tượng nhất những đêm làm việc dưới ánh pháo sáng. Mỗi khi ánh sáng bùng lên, cả đội phải nằm rạp xuống đất. Khi bóng tối trở lại, mọi người lại đứng dậy, tiếp tục san lấp.
Có lần, một quả bom rơi rất gần, sức ép khiến ông choáng váng. Nhưng khi tỉnh lại, điều đầu tiên ông nghĩ đến vẫn là quay lại vị trí làm việc.
“Đường mà tắc thì xe không qua được”, ông nói.
Chính suy nghĩ giản dị đó đã giữ chân ông ở lại, dù nguy hiểm luôn cận kề.
Có những đồng đội của ông đã không trở về.
Mỗi lần nhắc đến, giọng ông chùng xuống.
Sau chiến tranh, trở về quê hương, ông sống một cuộc đời bình dị. Nhưng mỗi lần đi trên con đường bằng phẳng hôm nay, ông lại nhớ về những ngày đã cùng đồng đội giữ đường trong mưa bom.
Đó là quãng đời mà ông luôn coi là đáng giá nhất.



