Người thanh niên xung phong giữ từng mét đường giữa lửa đạn
Câu chuyện kể về một nữ thanh niên xung phong Hà Tĩnh đã kiên cường bám trụ, giữ cho tuyến đường luôn thông suốt trong những năm chiến tranh.
Bà Nguyễn Thị Tâm, sinh năm 1955, tham gia lực lượng thanh niên xung phong khi còn rất trẻ. Tuổi xuân của bà gắn liền với những con đường bị bom đạn cày xới ngày đêm.
Bà kể, nhiệm vụ của đơn vị là san lấp hố bom, đảm bảo cho các tuyến xe vận chuyển luôn thông suốt. Công việc tưởng chừng lặp lại, nhưng mỗi ngày đều là một thử thách mới.
Có những buổi vừa san xong một đoạn đường, chưa kịp nghỉ thì tiếng máy bay lại vang lên.
Bom lại rơi, đất đá lại tung lên, và tất cả lại bắt đầu từ đầu.
“Không ai nghĩ đến mệt, chỉ nghĩ làm sao cho đường thông”, bà nói.
Những đêm làm việc dưới ánh pháo sáng là ký ức bà nhớ nhất. Ánh sáng lóe lên, tất cả phải nằm xuống. Khi bóng tối trở lại, mọi người lại đứng dậy, tiếp tục công việc dang dở.
Có lần, một quả bom rơi rất gần, sức ép khiến bà choáng váng. Khi tỉnh lại, việc đầu tiên bà làm là tìm đồng đội.
May mắn là mọi người vẫn còn.
Nhưng không phải lần nào cũng như vậy.
Có những người đã mãi mãi nằm lại bên những con đường ấy.
Mỗi lần nhắc đến, giọng bà chùng xuống.
Sau chiến tranh, trở về cuộc sống bình thường, bà vẫn giữ sự giản dị và bền bỉ như những năm tháng đã qua.
Với bà, những ngày giữ đường giữa mưa bom không chỉ là ký ức, mà là một phần không thể tách rời của cuộc đời.



