Người thanh niên xung phong mở Đường Hạnh Phúc (1)
Mỗi khi xe lăn bánh trên Đường Hạnh Phúc, ít ai hình dung rằng dưới những khúc cua uốn lượn giữa cao nguyên đá là biết bao mồ hôi, nước mắt và cả máu của những người thanh niên xung phong năm xưa.
Năm 1960, chàng trai mười chín tuổi tên Trần Văn Bình (Sinh năm 1943, hiện là CCB thôn Tân An xã Hùng An) rời quê hương, tình nguyện lên Hà Giang tham gia mở đường. Khi ấy, vùng cao nguyên đá gần như bị chia cắt bởi núi cao, vực sâu. Muốn đến các bản làng, người dân phải đi bộ nhiều giờ, thậm chí nhiều ngày men theo những lối mòn cheo leo.
Công việc mỗi ngày bắt đầu từ khi mặt trời còn chưa lên. Bình cùng đồng đội đeo búa, xà beng, choòng và cuốc lên vai, bám theo sườn núi dựng đứng. Không có máy móc hiện đại, từng mét đường đều được tạo nên bằng sức người. Những khối đá lớn được khoan bằng tay, nạp thuốc nổ rồi cẩn thận phá đá. Sau mỗi lần nổ mìn, cả đội lại dùng xà beng cạy từng tảng đá, xúc đất, san nền để mở rộng con đường.
Khó khăn nhất là đoạn vách đá dựng đứng ở Mã Pì Lèng. Có những người phải buộc dây thừng quanh eo, đu mình giữa lưng chừng núi để khoan từng lỗ đá. Gió từ vực sâu thổi lên lạnh buốt, chỉ cần một sơ suất nhỏ cũng có thể xảy ra tai nạn.
Có hôm mưa lớn kéo dài, đất đá sạt lở cuốn trôi thành quả của nhiều ngày lao động. Sáng hôm sau, không ai than vãn. Mọi người lại bắt đầu từ đầu, bởi ai cũng tin rằng con đường này sẽ mang cuộc sống mới đến với đồng bào vùng cao.
Buổi tối, sau giờ làm việc, cả đội quây quần bên bếp lửa. Bữa cơm chỉ có ngô, rau rừng và chút thức ăn mang theo, nhưng tiếng cười vẫn vang lên giữa núi đá. Họ kể cho nhau nghe về gia đình, về ước mơ và về ngày con đường hoàn thành.
Nhiều năm sau, khi Đường Hạnh Phúc nối liền các huyện vùng cao, Bình trở lại nơi từng đổ biết bao mồ hôi. Ông đứng trên đèo Mã Pì Lèng, nhìn dòng xe nối nhau qua những khúc cua quanh co. Tiếng động cơ thay cho tiếng búa đục đá ngày nào, tiếng cười của du khách hòa cùng tiếng gió cao nguyên.
Ông mỉm cười và nói với cháu mình:
"Ngày xưa, chúng tôi mở đường bằng đôi bàn tay. Hôm nay, con đường ấy mở ra tương lai cho bao người."
Đường Hạnh Phúc không chỉ là một công trình giao thông. Đó là biểu tượng của ý chí, sức trẻ và tinh thần cống hiến của hàng nghìn thanh niên xung phong đã dành những năm tháng đẹp nhất của tuổi trẻ để nối những bản làng giữa núi đá với cuộc sống mới.
Mỗi khúc cua trên con đường ấy đều kể một câu chuyện. Và trong câu chuyện đó luôn có hình ảnh những người thanh niên xung phong lặng lẽ cầm búa, cầm xà beng giữa mây trời Hà Giang, góp phần tạo nên một công trình mang đúng cái tên mà nhân dân đã dành tặng: Đường Hạnh Phúc.



