NGƯỜI THANH NIÊN XUNG PHONG MỞ ĐƯỜNG TRÊN TUYẾN LỬA
Trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước, lực lượng Thanh niên xung phong đã trở thành biểu tượng cho tinh thần dũng cảm và ý chí cống hiến của tuổi trẻ Việt Nam. Họ không trực tiếp cầm súng trên các mặt trận lớn nhưng lại đảm nhận những công việc vô cùng quan trọng như mở đường, tải đạn, cứu thương và bảo đảm giao thông. Trong số những người đã góp tuổi xuân cho đất nước có ông Võ Văn Kiệt, một cựu thanh niên xung phong từng hoạt động trên các tuyến đường chiến lược ở miền Trung.
Võ Văn Kiệt sinh năm 1952 tại Quảng Trị, vùng đất được xem là một trong những chiến trường khốc liệt nhất trong thời kỳ chống Mỹ. Tuổi thơ của ông gắn liền với tiếng bom rơi và những cuộc sơ tán liên miên. Chứng kiến quê hương bị chiến tranh tàn phá, ông sớm hình thành ý thức trách nhiệm đối với đất nước.
Năm 1970, khi vừa tròn mười tám tuổi, ông tình nguyện gia nhập lực lượng Thanh niên xung phong. Đây là thời điểm cuộc chiến đang diễn ra ác liệt, đặc biệt tại khu vực miền Trung. Nhiệm vụ của đơn vị ông là tham gia bảo đảm giao thông trên các tuyến đường vận tải phục vụ chiến trường.
Công việc hằng ngày của những thanh niên xung phong vô cùng nặng nhọc. Họ phải san lấp hố bom, sửa chữa cầu đường và vận chuyển vật tư trong điều kiện thời tiết khắc nghiệt. Có những ngày vừa sửa xong một đoạn đường thì máy bay địch lại xuất hiện, buộc mọi người phải tiếp tục lao động từ đầu.
Đối với Võ Văn Kiệt, ký ức sâu sắc nhất là những đêm làm việc dưới ánh đèn dầu được che chắn cẩn thận để tránh bị phát hiện. Mọi người tranh thủ từng phút để hoàn thành nhiệm vụ. Dù mệt mỏi nhưng không ai than phiền bởi ai cũng hiểu rằng những con đường ấy chính là mạch máu của chiến trường.
Trong quá trình công tác, ông nhiều lần đối mặt với hiểm nguy. Không ít lần bom nổ chỉ cách vị trí làm việc vài chục mét. Những đợt không kích bất ngờ khiến nhiều đồng đội bị thương hoặc hy sinh. Mỗi lần như vậy, đơn vị lại càng quyết tâm hơn để hoàn thành phần việc còn dang dở.
Điều khiến ông nhớ nhất không phải là những gian khổ mà là tình đồng đội. Những người trẻ tuổi đến từ nhiều vùng quê khác nhau đã cùng nhau sống, làm việc và chia sẻ mọi khó khăn. Họ nhường nhau từng ngụm nước, từng phần lương thực ít ỏi và luôn động viên nhau trong những thời điểm khó khăn nhất.
Có lần đơn vị phải khắc phục một đoạn đường bị đánh phá liên tục trong nhiều ngày. Mọi người gần như không có thời gian nghỉ ngơi. Dù vậy, không ai bỏ vị trí. Chính tinh thần trách nhiệm ấy đã giúp tuyến đường nhanh chóng được thông suốt, bảo đảm cho các đoàn xe tiếp tục hành quân.
Chiến tranh cũng để lại nhiều mất mát trong ký ức của ông. Nhiều đồng đội đã mãi mãi nằm lại khi tuổi đời còn rất trẻ. Họ ra đi khi chưa kịp thực hiện những dự định của riêng mình. Mỗi lần nhắc lại những câu chuyện ấy, ông vẫn không giấu được niềm xúc động.
Sau ngày đất nước thống nhất, Võ Văn Kiệt trở về quê hương và tiếp tục lao động sản xuất. Dù cuộc sống còn nhiều khó khăn, ông luôn tự hào vì đã có những năm tháng được cống hiến cho đất nước. Với ông, đó là quãng thời gian ý nghĩa nhất của tuổi trẻ.
Nhiều năm sau chiến tranh, ông thường tham gia các buổi gặp mặt truyền thống của lực lượng Thanh niên xung phong. Những cuộc gặp ấy không chỉ là dịp ôn lại kỷ niệm mà còn là cơ hội để tưởng nhớ những đồng đội đã hy sinh. Mỗi câu chuyện được kể lại đều giúp thế hệ trẻ hiểu hơn về giá trị của hòa bình hôm nay.
Điều khiến tôi cảm phục ở ông Võ Văn Kiệt là sự giản dị và tinh thần trách nhiệm. Ông không xem những việc mình làm là chiến công lớn lao mà chỉ coi đó là nghĩa vụ của một người thanh niên trong thời chiến. Chính sự khiêm nhường ấy đã làm nên vẻ đẹp của thế hệ thanh niên xung phong năm xưa.
Ngày nay, khi đất nước đang phát triển mạnh mẽ, những câu chuyện về lực lượng Thanh niên xung phong vẫn mang ý nghĩa giáo dục sâu sắc. Đó là những bài học về lòng yêu nước, sự kiên trì và tinh thần cống hiến. Qua cuộc đời của ông Võ Văn Kiệt, chúng ta hiểu rằng lịch sử được tạo nên không chỉ bởi những trận đánh lớn mà còn bởi sự hy sinh thầm lặng của biết bao con người bình dị.
Hơn nửa thế kỷ đã trôi qua kể từ những năm tháng chiến tranh ác liệt, nhưng ký ức về những con đường lửa và những người thanh niên xung phong vẫn còn sống mãi. Cuộc đời của ông Võ Văn Kiệt là một minh chứng đẹp cho tinh thần tuổi trẻ Việt Nam – dám dấn thân, dám hy sinh và luôn đặt lợi ích của Tổ quốc lên trên hết.



