Khác

Người thanh niên xung phong năm ấy

Chiến tranh đã lùi xa gần nửa thế kỷ, nhưng những ký ức về một thời “hoa lửa” vẫn còn nguyên vẹn trong tâm trí của nhiều người. Đó là thời của bom đạn, mất mát và hy sinh, nhưng cũng là thời đẹp nhất của lòng yêu nước và tinh thần tuổi trẻ Việt Nam.

TP. Hồ Chí Minh22/08/2026Liên chi Đoàn Khoa Điện (Trường Đại học Kỹ thuật Công nghiệp - ĐHTN )1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong chuyến về quê ngoại mùa hè năm ngoái, tôi có dịp gặp bác Phùng Thế Tài – một cựu thanh niên xung phong từng tham gia mở đường trong kháng chiến chống Mỹ. Bác năm nay đã ngoài bảy mươi tuổi, mái tóc bạc trắng, dáng người gầy gò vì dấu vết chiến tranh để lại. Thế nhưng mỗi khi nhắc về những năm tháng tuổi trẻ, ánh mắt bác vẫn ánh lên niềm tự hào khó tả. Bác kể rằng mình tham gia lực lượng thanh niên xung phong khi mới mười tám tuổi. Ngày ấy, đất nước đang chìm trong khói lửa chiến tranh. Máy bay Mỹ đánh phá khắp nơi, đặc biệt là những tuyến đường vận chuyển lương thực và vũ khí vào chiến trường miền Nam. Những con đường bị bom cày nát liên tục, và nhiệm vụ của lực lượng thanh niên xung phong là sửa đường, san lấp hố bom để đảm bảo mạch máu giao thông không bị gián đoạn. “Ngày đó tụi bác trẻ lắm, chỉ nghĩ đơn giản là đất nước cần thì mình đi thôi”, bác cười hiền nói. Công việc của họ vô cùng nguy hiểm. Ban ngày máy bay địch liên tục quần thảo nên phần lớn công việc được thực hiện vào ban đêm. Có những hôm vừa lấp xong hố bom thì máy bay lại đến đánh tiếp. Đất đá chưa kịp nguội, mọi người lại lao vào làm việc. Bác Sáu kể, điều đáng sợ nhất không phải là thiếu ăn hay thiếu ngủ, mà là tiếng còi báo động giữa đêm tối. Chỉ cần nghe tiếng động cơ máy bay từ xa, ai nấy lập tức tìm nơi trú ẩn. Nhưng nhiều khi không kịp chạy, họ phải nằm ép mình xuống đất, mặc cho bom nổ rung chuyển cả núi rừng. Trong một lần làm nhiệm vụ ở tuyến đường Trường Sơn, đơn vị của bác bị máy bay địch phát hiện. Bom rơi liên tiếp khiến nhiều người bị thương. Một người đồng đội thân thiết của bác đã mãi mãi nằm lại ở tuổi đôi mươi. Hôm ấy, mọi người chỉ kịp lấy tấm tăng phủ lên người anh rồi tiếp tục công việc dang dở. Bác nghẹn giọng kể: “Hồi đó đau lắm chứ… nhưng không ai được phép dừng lại. Nếu đường tắc thì bộ đội phía trước sẽ thiếu lương thực, thiếu đạn.” Nghe bác kể, tôi không khỏi xúc động. Những con người năm ấy cũng chỉ là những chàng trai, cô gái trẻ như chúng tôi hôm nay. Họ cũng có ước mơ, có gia đình, có những dự định còn dang dở. Nhưng khi Tổ quốc gọi tên, họ sẵn sàng gác lại tuổi xuân để bước vào nơi bom đạn. Điều khiến tôi khâm phục hơn cả là tinh thần lạc quan của họ giữa chiến tranh ác liệt. Bác Sáu kể rằng dù cuộc sống gian khổ nhưng mọi người luôn động viên nhau bằng tiếng hát. Sau những giờ làm việc mệt mỏi, họ lại ngồi bên nhau hát vang những bài ca cách mạng. Có người lấy vỏ đạn làm đàn, có người dùng thùng sắt gõ nhịp. Giữa núi rừng Trường Sơn đầy bom đạn, tuổi trẻ Việt Nam vẫn cháy lên như ngọn lửa không bao giờ tắt. Sau chiến tranh, bác Sáu trở về quê hương với thương tật ở chân do mảnh bom để lại. Cuộc sống thời hậu chiến vô cùng khó khăn. Bác làm đủ nghề để nuôi gia đình, từ làm ruộng đến phụ hồ. Dù vậy, bác chưa bao giờ hối hận vì những năm tháng mình đã cống hiến. Bác nói với tôi một câu mà đến giờ tôi vẫn nhớ mãi: “Tuổi trẻ của tụi bác tuy gian khổ nhưng đáng tự hào, vì đã sống không hoài phí.” Câu nói ấy khiến tôi suy nghĩ rất nhiều về thế hệ trẻ hôm nay. Chúng tôi sinh ra trong hòa bình, được học tập đầy đủ, được theo đuổi ước mơ của mình. Nhưng đôi khi, giữa cuộc sống hiện đại, nhiều người lại quên mất giá trị của sự hy sinh và lòng biết ơn. Những người thanh niên xung phong năm xưa đã dùng tuổi trẻ để đổi lấy hòa bình cho đất nước. Họ không cần được tung hô hay ghi nhớ bằng những điều lớn lao. Điều họ mong muốn đơn giản chỉ là thế hệ hôm nay biết trân trọng cuộc sống hiện tại và sống có ích cho xã hội. Theo tôi, lòng yêu nước của thanh niên thời nay không chỉ thể hiện qua lời nói mà còn ở hành động cụ thể. Đó là chăm chỉ học tập, sống tử tế, biết sẻ chia và góp phần xây dựng đất nước ngày càng phát triển. Chúng ta không cần chờ đến khi có chiến tranh mới thể hiện tinh thần yêu nước. Mỗi việc tốt nhỏ bé hằng ngày cũng là cách để tiếp nối ngọn lửa của cha anh đi trước.


Cuộc gặp gỡ với bác Sáu đã giúp tôi hiểu hơn về một thời lịch sử hào hùng của dân tộc. Những câu chuyện của bác không chỉ là ký ức chiến tranh, mà còn là bài học quý giá về ý chí, lòng dũng cảm và tinh thần cống hiến.“Thời hoa lửa” có thể đã qua đi, nhưng ngọn lửa của tuổi trẻ Việt Nam năm ấy sẽ mãi cháy trong trái tim các thế hệ mai sau.


Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn