NGƯỜI THANH NIÊN XUNG PHONG NĂM ẤY
NGƯỜI THANH NIÊN XUNG PHONG NĂM ẤY
Trong những ngày tìm hiểu về lịch sử địa phương, tôi có cơ hội được gặp bác Nguyễn Văn Hùng, một cựu thanh niên xung phong từng tham gia phục vụ kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Dù đã ngoài 70 tuổi, bác vẫn giữ được sự nhanh nhẹn và giọng nói hào sảng khi kể về những năm tháng tuổi trẻ đầy gian khổ nhưng cũng rất đỗi tự hào.
Bác Hùng tham gia lực lượng thanh niên xung phong khi mới 18 tuổi. Thời điểm ấy, đất nước còn chìm trong khói lửa chiến tranh. Theo tiếng gọi của Tổ quốc, bác cùng nhiều thanh niên trong làng tình nguyện lên đường làm nhiệm vụ mở đường, vận chuyển lương thực, đạn dược và bảo đảm giao thông trên các tuyến đường chiến lược.
Bác kể rằng công việc vô cùng nguy hiểm. Ban ngày máy bay địch liên tục ném bom, nhiều đoạn đường vừa được sửa chữa xong lại bị phá hủy. Mỗi khi tiếng còi báo động vang lên, mọi người nhanh chóng tìm nơi trú ẩn. Khi bom ngừng rơi, tất cả lại khẩn trương quay trở lại làm việc để thông tuyến đường trong thời gian ngắn nhất.
Điều khiến tôi xúc động nhất là khi bác nhắc đến những đồng đội đã mãi mãi nằm lại nơi chiến trường. Bác nói rằng tuổi trẻ của họ đã được hiến dâng cho độc lập, tự do của dân tộc. Dù trải qua nhiều mất mát, chưa bao giờ họ hối tiếc về những năm tháng cống hiến ấy.
Sau chiến tranh, bác trở về quê hương, tiếp tục lao động sản xuất và tham gia các hoạt động xã hội. Bác luôn nhắc nhở thế hệ trẻ phải biết trân trọng hòa bình, nỗ lực học tập và rèn luyện để xây dựng đất nước ngày càng phát triển.
Buổi trò chuyện với bác Hùng đã giúp tôi hiểu rõ hơn về sự hy sinh thầm lặng của những người thanh niên xung phong trong thời kỳ kháng chiến. Những câu chuyện của bác không chỉ là ký ức lịch sử mà còn là bài học quý giá về lòng yêu nước, tinh thần trách nhiệm và ý chí vượt qua khó khăn.
Tôi tin rằng những tấm gương như bác Nguyễn Văn Hùng sẽ luôn là nguồn động lực để thế hệ trẻ hôm nay tiếp bước, cống hiến sức mình cho quê hương và đất nước.



