NGƯỜI THANH NIÊN XUNG PHONG TRÊN TUYẾN LỬA BIÊN GIỚI TÂY NAM
Trong cuộc chiến bảo vệ biên giới Tây Nam của Tổ quốc cuối những năm 1970, hàng ngàn thanh niên Việt Nam đã gác lại tuổi xuân, tình nguyện lên đường thực hiện nhiệm vụ. Trong số đó có ông Diệp Anh Tuấn, sinh năm 1955, quê thị trấn Long Hồ, huyện Long Hồ, tỉnh Vĩnh Long – một cựu Thanh niên Xung phong đã trực tiếp tham gia phục vụ chiến đấu trên chiến trường biên giới.
Gần nửa thế kỷ đã trôi qua kể từ những ngày tháng khói lửa ấy, nhưng trong ký ức của ông Diệp Anh Tuấn, những kỷ niệm về chiến tranh, về đồng đội và những tháng ngày cống hiến tuổi trẻ cho Tổ quốc vẫn còn nguyên vẹn.
Năm 1978, khi tình hình biên giới Tây Nam diễn biến phức tạp, ông Tuấn tình nguyện tham gia lực lượng Thanh niên Xung phong huyện Long Hồ. Được phân công giữ nhiệm vụ Thư ký quân số thuộc Trung đoàn 1 Thanh niên Xung phong, ông đảm nhận công tác thống kê quân số, quản lý lực lượng. Tuy nhiên, trong điều kiện chiến trường, mọi cán bộ, chiến sĩ đều phải sẵn sàng thực hiện nhiều nhiệm vụ khác nhau.
“Lúc đó không ai nghĩ công việc của mình là nhẹ hay nặng. Ngoài nhiệm vụ chuyên môn, anh em còn tham gia tải đạn, vận chuyển lương thực, đào công sự và phục vụ chiến đấu. Tất cả đều hướng đến mục tiêu hoàn thành nhiệm vụ được giao”, ông Tuấn nhớ lại.
Những ngày trên tuyến biên giới là chuỗi thời gian đầy gian khổ. Điều kiện sinh hoạt thiếu thốn, hiểm nguy luôn rình rập, nhưng tinh thần của những người thanh niên xung phong vẫn không hề lung lay. Với họ, nhiệm vụ bảo vệ biên cương Tổ quốc là mệnh lệnh thiêng liêng.
Ông Tuấn đặc biệt nhớ về thời khắc ngày 6/1/1979, khi chiến dịch phản công trên chiến trường biên giới Tây Nam chính thức diễn ra. Tiếng pháo, tiếng súng vang dội khắp chiến trường. Các đơn vị liên tục triển khai nhiệm vụ trong không khí khẩn trương.
“Sáng hôm sau, chúng tôi nhận được tin Phnom Penh được giải phóng. Cả đơn vị rất phấn khởi vì chiến dịch giành được thắng lợi quan trọng”, ông kể.
Thế nhưng, phía sau những chiến công là những mất mát không thể nào quên. Trong ký ức của người cựu Thanh niên Xung phong, hình ảnh đồng chí Mạc Tuấn Sơn – Đại đội phó, người đồng đội thân thiết của ông – vẫn luôn hiện hữu.
Khi nhận được tin anh Sơn bị thương nặng trong lúc thực hiện nhiệm vụ, cả đơn vị đều bàng hoàng. Dù được đưa đi cứu chữa nhưng anh đã không qua khỏi. Sau đó, anh được Nhà nước công nhận là liệt sĩ.
“Đó là nỗi đau mà đến bây giờ tôi vẫn không thể quên. Chiến tranh đã qua đi nhưng hình ảnh những người đồng đội đã hy sinh luôn ở lại trong lòng chúng tôi”, ông xúc động chia sẻ.
Sau khi hoàn thành nhiệm vụ và trở về địa phương, ông Diệp Anh Tuấn tiếp tục tham gia các hoạt động xã hội, đóng góp cho sự phát triển của quê hương. Hiện nay, ông đang sinh sống tại ấp Thạnh Hưng, xã Phú Quới, huyện Long Hồ và đảm nhiệm vai trò Đội trưởng Văn phòng ấp.
Dù đã rời xa chiến trường nhiều năm, nhưng phẩm chất của người Thanh niên Xung phong năm nào vẫn được ông gìn giữ. Tinh thần trách nhiệm, ý chí vượt khó và sự tận tụy với cộng đồng tiếp tục được ông phát huy trong cuộc sống đời thường.
Câu chuyện của ông Diệp Anh Tuấn không chỉ là ký ức về một thời tuổi trẻ hào hùng mà còn là minh chứng sinh động cho tinh thần yêu nước, sẵn sàng cống hiến của thế hệ thanh niên Việt Nam. Những đóng góp thầm lặng của ông cùng nhiều đồng đội đã góp phần làm nên trang sử vẻ vang trong công cuộc bảo vệ biên giới Tây Nam của Tổ quốc.
Hôm nay, khi đất nước hòa bình và phát triển, những câu chuyện như của ông Diệp Anh Tuấn vẫn là nguồn động lực quý báu để thế hệ trẻ thêm trân trọng giá trị của hòa bình, tiếp nối truyền thống yêu nước và trách nhiệm đối với quê hương, đất nước.



