Người Thắp Bếp Giữa Rừng Biên Giới
Ông Đặng Dương Hùng, sinh năm 1958, thuộc thế hệ thanh niên trưởng thành trong giai đoạn đất nước còn nhiều gian khó sau chiến tranh. Những năm tuổi trẻ của ông gắn liền với thời kỳ bảo vệ biên giới Tây Nam, khi biết bao người con đất Việt âm thầm góp sức cho nhiệm vụ giữ gìn bình yên Tổ quốc. Sinh ra trong một gia đình lao động bình dị, ông Hùng từ nhỏ đã quen với cuộc sống thiếu thốn và sự cần cù của người dân quê. Chính điều đó đã hun đúc ở ông tính cách chịu khó, điềm đạm và luôn sẵn sàng nhận phần việc khó khăn về mình. Trong thời gian tham gia phục vụ tại một đơn vị đóng quân ở khu vực biên giới, ông Đặng Dương Hùng được giao nhiệm vụ phụ trách bếp ăn tập thể. Công việc tưởng chừng giản đơn nhưng lại vô cùng vất vả trong điều kiện thời chiến. Những căn bếp dã chiến khi ấy chỉ được dựng tạm bằng tre lá giữa rừng. Mùa mưa, củi ướt khó nhóm lửa; mùa khô thì thiếu nước, thiếu thực phẩm. Dù vậy, ông Hùng luôn cố gắng để anh em trong đơn vị có được bữa cơm nóng sau những ngày làm nhiệm vụ vất vả. Có những hôm trời còn chưa sáng, ông đã thức dậy nhóm bếp, vo gạo, chuẩn bị thức ăn. Đêm xuống, khi mọi người nghỉ ngơi, ông vẫn cặm cụi hong khô củi hoặc tranh thủ sửa lại mái bếp bị dột vì mưa gió. Một tình tiết khiến nhiều đồng đội nhớ mãi xảy ra vào mùa mưa năm 1982. Hôm ấy, đơn vị vừa hoàn thành nhiệm vụ trở về sau nhiều giờ hoạt động ngoài trời mưa lớn. Ai cũng mệt và lạnh vì quần áo ướt sũng. Trong khi đó, khu bếp bất ngờ bị gió mạnh làm tốc mái, nước mưa tràn vào khiến lửa tắt hết, gạo và củi đều bị ướt. Nếu không nấu kịp bữa tối, cả đơn vị sẽ phải ăn lương khô giữa thời tiết lạnh buốt. Không chần chừ, ông Đặng Dương Hùng cùng vài đồng đội nhanh chóng dùng tăng võng che lại mái bếp tạm thời. Sau đó, ông lặn lội ra phía sau khu rừng tìm những đoạn củi khô còn sót lại dưới các gốc cây lớn mang về nhóm lửa. Khó khăn nhất là bếp liên tục bị gió tạt làm tắt lửa. Ông phải ngồi chắn trước miệng bếp hàng giờ để giữ than cháy đỏ, đôi mắt cay xè vì khói nhưng vẫn kiên trì nấu cho xong nồi cơm và nồi canh nóng. Đến gần khuya, khi những phần cơm nóng cuối cùng được chia cho anh em trong đơn vị, ai cũng xúc động. Giữa đêm mưa lạnh nơi biên giới, bữa cơm giản dị hôm ấy trở thành nguồn động viên tinh thần rất lớn cho mọi người. Một đồng đội cũ sau này kể lại: “Hồi đó cực lắm, nhưng chỉ cần về tới nơi thấy bếp còn đỏ lửa là anh em yên tâm hẳn. Anh Hùng lúc nào cũng lo cho mọi người trước.” Nhắc về chuyện cũ, ông Đặng Dương Hùng chỉ cười hiền: “Mình làm được bữa cơm nóng cho anh em ăn là thấy vui rồi.” Chiến tranh và những năm tháng gian khó đã lùi xa, nhưng tinh thần “hoa lửa” của ông Đặng Dương Hùng vẫn còn đọng mãi trong ký ức đồng đội. Điều đáng quý ở ông không phải những chiến công lớn lao, mà chính là sự tận tụy, hy sinh thầm lặng và tình đồng đội chân thành trong từng công việc nhỏ bé hằng ngày. Câu chuyện về người thắp bếp giữa rừng biên giới là minh chứng rằng có những đóng góp âm thầm nhưng vô cùng quan trọng trong thời chiến. Không có tiếng súng hay trận đánh lớn, nhưng những bữa cơm nóng giữa đêm mưa, những ánh lửa bập bùng nơi căn bếp dã chiến đã tiếp thêm sức mạnh cho những người lính nơi tuyến đầu bảo vệ Tổ quốc.



