Bài viết

Người Thắp Đèn Giữa Đêm Hành Quân

Đồng Tháp13/05/2026Đoàn TNCS Hồ Chí Minh phường Sa Đéc (Đoàn TNCS Hồ Chí Minh phường Sa Đéc)6 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ông Nguyễn Tường Dân, sinh năm 1963, là người thuộc thế hệ thanh niên trưởng thành trong giai đoạn đất nước còn nhiều khó khăn sau chiến tranh. Khi biên giới Tây Nam bước vào thời kỳ bảo vệ Tổ quốc, ông tham gia lực lượng phục vụ tại một đơn vị hậu cần đóng quân nơi vùng rừng biên giới.

Trong đơn vị, ông được giao nhiệm vụ quản lý và bảo dưỡng hệ thống đèn tín hiệu, máy phát điện phục vụ sinh hoạt và liên lạc cho các tổ công tác. Công việc tuy thầm lặng nhưng giữ vai trò rất quan trọng, bởi trong điều kiện thiếu thốn thời ấy, ánh sáng và nguồn điện chính là điều giúp đơn vị duy trì hoạt động giữa những đêm dài nơi biên giới.

Những năm đó, máy móc còn đơn sơ, nhiên liệu khan hiếm, nhiều thiết bị thường xuyên hư hỏng do mưa gió và điều kiện rừng núi ẩm thấp. Vì vậy, ông Nguyễn Tường Dân thường phải thức khuya sửa chữa máy móc để bảo đảm các tổ công tác có đủ ánh sáng và liên lạc.

Một tình tiết khiến nhiều đồng đội nhớ mãi xảy ra vào mùa mưa năm 1985.

Hôm ấy, một tổ công tác chuẩn bị lên đường làm nhiệm vụ xuyên đêm thì hệ thống máy phát điện của đơn vị bất ngờ gặp sự cố. Toàn bộ khu đóng quân chìm trong bóng tối giữa lúc mưa lớn kéo dài và gió mạnh liên tục quật vào mái lán.

Nếu không sửa chữa kịp thời, việc liên lạc và chuẩn bị cho chuyến hành quân sẽ gặp rất nhiều khó khăn.

Ngay lập tức, ông Nguyễn Tường Dân mang theo dụng cụ đến khu máy phát nằm cạnh mé rừng. Nước mưa hắt liên tục khiến nền đất quanh máy ngập bùn, việc kiểm tra thiết bị trở nên vô cùng khó khăn.

Trong ánh đèn dầu leo lét, ông phải tháo từng bộ phận của máy để tìm nguyên nhân hỏng hóc. Có lúc động cơ bất ngờ phát ra tia lửa nhỏ khiến mọi người lo lắng phải lùi lại, nhưng ông vẫn bình tĩnh tiếp tục sửa chữa.

Sau khi phát hiện bộ phận dẫn nhiên liệu bị nghẹt do nước mưa tràn vào, ông dùng khăn lau sạch từng chi tiết rồi cẩn thận lắp lại máy giữa cơn mưa lạnh buốt.

Suốt nhiều giờ liền, đôi tay ông phủ đầy dầu nhớt và bùn đất nhưng ông vẫn kiên trì không rời vị trí. Đến gần nửa đêm, tiếng động cơ cuối cùng cũng vang lên trở lại, ánh đèn trong khu đóng quân sáng bừng giữa màn mưa tối.

Nhiều đồng đội khi ấy đã vỗ tay reo mừng vì chuyến công tác có thể tiếp tục đúng kế hoạch.

Một người từng công tác cùng ông xúc động kể lại:

“Hồi đó mỗi lần mất điện giữa rừng ai cũng lo, nhưng hễ có anh Dân là anh em yên tâm hơn rất nhiều”.

Nhắc lại chuyện cũ, ông Nguyễn Tường Dân chỉ cười hiền:

“Mình chỉ cố sửa cho kịp để anh em làm nhiệm vụ thuận lợi”.

Chiến tranh và những năm tháng gian khó đã lùi xa, nhưng hình ảnh người thợ máy lặng lẽ giữa đêm mưa năm ấy vẫn còn đọng lại trong ký ức đồng đội. Không trực tiếp chiến đấu nơi tuyến đầu, ông Nguyễn Tường Dân vẫn góp phần giữ vững nhịp hoạt động của đơn vị bằng tinh thần trách nhiệm và sự tận tụy của mình.

Câu chuyện của ông là một “hoa lửa” bình dị nhưng đầy ý nghĩa — được tạo nên từ những đêm thức trắng bên máy phát điện, từ đôi tay lấm dầu nhớt và từ trái tim luôn hướng về đồng đội, về nhiệm vụ bảo vệ Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn