Người Thắp Đèn Giữa Đường Hầm Tối
Câu chuyện kể về một công nhân mở đường hầm Trường Sơn, người đã nhiều lần thắp sáng lối đi trong các đoạn hầm tối hoàn toàn để đảm bảo đoàn xe vận tải qua an toàn trong điều kiện bom đạn và sập lở.
Năm 1970, tuyến đường Trường Sơn bước vào giai đoạn mở rộng các đường hầm để tránh máy bay phát hiện. Trịnh Văn Khôi là một trong những công nhân tham gia đào và gia cố hầm giao thông xuyên núi.
Công việc của họ diễn ra trong bóng tối gần như tuyệt đối. Trong hầm, ánh sáng rất hạn chế vì phải tránh bị lộ vị trí. Mỗi nhóm chỉ được cấp vài đèn dầu nhỏ và phải dùng tiết kiệm.
Một đêm mưa lớn, một đoạn hầm vừa hoàn thành bị sạt lở một phần do đất yếu và bom rung chấn. Đoàn xe vận tải phía sau bị kẹt lại, không thể tiếp tục di chuyển.
Ông Khôi cùng vài đồng đội lập tức quay lại đoạn hầm bị sập để thông đường. Trong hầm tối, bùn đất và nước chảy thành dòng, không thể nhìn rõ lối đi.
Khi mọi người đang dò dẫm trong bóng tối, một chiếc đèn dầu bị vỡ, cả đoạn hầm chìm hoàn toàn trong bóng đen.
Trong tình huống đó, ông Khôi quyết định tháo tấm áo mưa của mình, quấn quanh đèn còn lại để giữ ánh sáng không bị tắt bởi gió hút trong hầm.
Ông vừa đi vừa giơ cao chiếc đèn che tạm ấy, dẫn đường cho đồng đội và xe công binh tiến vào khu vực sạt lở.
Phía ngoài, tiếng máy bay vẫn vang vọng trên bầu trời rừng núi.
Sau nhiều giờ, đoạn hầm được thông trở lại. Đoàn xe vận tải tiếp tục hành trình trong đêm.
Một đồng đội trẻ sau này kể lại rằng, trong bóng tối của đường hầm, chỉ có ánh đèn nhỏ trong tay ông Khôi là thứ duy nhất giúp họ tin rằng con đường vẫn còn phía trước.
Sau chiến tranh, ông trở về quê làm nghề thợ xây. Nhưng mỗi khi có ai hỏi về ký ức Trường Sơn, ông chỉ nói đơn giản:
“Đường hầm không chỉ cần đá và đất, mà còn cần một chút ánh sáng để người ta tin mình còn đi tiếp được.”



