Bài viết

Người Thắp Đèn Quân Y Giữa Đêm Mưa

Đồng Tháp12/05/2026Đoàn TNCS Hồ Chí Minh phường Sa Đéc (Đoàn TNCS Hồ Chí Minh phường Sa Đéc)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ông Nguyễn Hùng Minh, sinh năm 1963, trưởng thành trong giai đoạn đất nước còn nhiều khó khăn sau chiến tranh. Sinh ra trong một gia đình lao động bình dị miền Tây Nam Bộ, ông sớm quen với cuộc sống thiếu thốn và hình thành cho mình tính cách điềm đạm, trách nhiệm từ khi còn trẻ. Những năm giữa thập niên 1980, khi nhiệm vụ bảo vệ biên giới Tây Nam vẫn còn nhiều gian nan, ông tham gia lực lượng phục vụ quân y tại một đơn vị đóng quân gần vùng biên giới. Công việc của ông chủ yếu là hỗ trợ chăm sóc thương bệnh binh, chuẩn bị thuốc men và bảo đảm điều kiện sinh hoạt tại khu điều trị dã chiến. Ngày ấy, cơ sở vật chất còn rất thiếu thốn. Những khu quân y chỉ là các dãy nhà tạm dựng bằng gỗ và mái lá giữa vùng đất biên giới đầy nắng gió. Điện đóm chập chờn, nhiều hôm cả khu điều trị chỉ trông vào vài chiếc đèn dầu leo lét. Dù công việc vất vả, ông Nguyễn Hùng Minh luôn tận tụy chăm lo cho đồng đội bị bệnh hoặc gặp tai nạn trong quá trình làm nhiệm vụ. Một tình tiết khiến nhiều người nhớ mãi xảy ra vào mùa mưa năm 1986. Đêm hôm đó, một cơn mưa lớn kéo dài khiến khu quân y bị mất điện hoàn toàn. Trong lúc ấy, một chiến sĩ bị sốt nặng và cần được truyền dịch khẩn cấp. Nếu thiếu ánh sáng và dụng cụ hỗ trợ, việc chăm sóc sẽ gặp rất nhiều khó khăn. Ngay khi thấy đèn trong khu điều trị tắt hết, ông Nguyễn Hùng Minh lập tức chạy ra khu kho nhỏ tìm dầu và sửa lại những chiếc đèn đã cũ. Giữa trời mưa tầm tã, ông phải che từng ngọn lửa nhỏ bằng thân mình để giữ đèn không bị gió tạt tắt. Điều khó khăn hơn là lượng dầu dự trữ lúc ấy không còn nhiều. Ông Minh đã gom tất cả những chiếc đèn còn dùng được rồi phân chia ánh sáng cho từng giường bệnh để các y tá tiếp tục chăm sóc bệnh nhân. Khi thấy một chiếc đèn gần tắt giữa lúc chiến sĩ đang truyền dịch, ông còn thức gần suốt đêm để châm thêm dầu và canh lửa không tắt. Quần áo ông ướt sũng vì chạy qua lại giữa các dãy nhà trong mưa lớn, nhưng ông vẫn lặng lẽ làm việc không một lời than phiền. Nhờ sự xoay xở kịp thời ấy, việc chăm sóc bệnh nhân trong đêm mưa vẫn được duy trì an toàn cho đến khi điện được khôi phục vào sáng hôm sau. Một đồng đội năm ấy xúc động kể lại: “Hôm đó nếu không có anh Minh lo giữ ánh đèn suốt đêm thì việc chăm sóc bệnh nhân rất khó khăn”. Nhắc về chuyện cũ, ông Nguyễn Hùng Minh chỉ cười hiền: “Hồi đó chỉ nghĩ làm sao giữ được ánh sáng để anh em yên tâm điều trị”. Những năm tháng gian khó nơi biên giới đã lùi xa, nhưng tinh thần “hoa lửa” của người phục vụ quân y năm ấy vẫn còn đọng lại trong lòng đồng đội. Điều đáng quý ở ông không phải những chiến công lớn lao, mà là sự tận tụy và lòng trách nhiệm trong những công việc âm thầm giữa khó khăn thiếu thốn. Câu chuyện về người thắp đèn quân y giữa đêm mưa là minh chứng rằng trong thời chiến và những năm tháng bảo vệ Tổ quốc, có biết bao con người lặng lẽ cống hiến từ phía sau tuyến đầu. Chính từ những ngọn đèn được giữ sáng suốt đêm dài, từ đôi bàn tay âm thầm chăm lo cho đồng đội, họ đã góp phần tiếp thêm niềm tin và sức mạnh giữa những tháng ngày gian khó của đất nước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn