Bài viết

Người Thắp Đèn Trên Núi

Lào Cai02/06/2026Đoàn xã Sơn Lương, tỉnh Lào Cai (Đoàn xã Sơn Lương, tỉnh Lào Cai)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
Người Thắp Đèn Trên Núi

Ngày ấy, ở Sơn Lương có một bản nằm tách biệt giữa những dãy núi cao. Con đường vào bản nhỏ hẹp, quanh co và thường xuyên bị sương mù bao phủ.

Mỗi khi đêm xuống, cả bản chìm trong bóng tối.

Đặc biệt vào những ngày mưa gió, việc đi lại vô cùng nguy hiểm.

Nhiều người từng bị lạc đường khi trở về nhà lúc trời tối.

Trong bản có một ông lão tên là Vừ A Sính.

Ông sống một mình trong căn nhà nhỏ trên sườn núi.

Ngày nào cũng vậy, khi mặt trời vừa khuất sau đỉnh núi, ông lại mang theo chiếc đèn dầu leo lên một mỏm đá cao bên đường.

Ông treo chiếc đèn lên cột gỗ rồi mới trở về.

Đến gần sáng hôm sau, ông lại lên lấy đèn xuống.

Việc ấy lặp đi lặp lại suốt nhiều năm.

Ban đầu, nhiều người không để ý.

Nhưng dần dần, chiếc đèn trở thành ánh sáng quen thuộc của cả bản.

Những người đi làm nương muộn nhìn thấy đèn là biết đường về.

Trẻ em đi học sớm trong mùa đông giá rét cũng thấy yên tâm hơn.

Một lần, có người hỏi:

– Ông làm việc này để được trả công à?

Ông Sính cười hiền:

– Không.

– Thế để làm gì?

Ông nhìn ánh đèn đang lay động trong gió rồi đáp:

– Vì tôi biết cảm giác đi trong bóng tối đáng sợ thế nào.

Nhiều năm trước, con trai ông từng bị lạc trong một đêm sương mù dày đặc.

May mắn được người dân dùng đuốc tìm thấy kịp thời.

Từ đó, ông luôn muốn trở thành ánh sáng giúp người khác.

Thời gian trôi qua.

Tuổi ông ngày càng cao.

Đôi chân không còn nhanh nhẹn như trước.

Nhưng chưa một đêm nào chiếc đèn vắng mặt trên mỏm đá.

Rồi một mùa đông, ông Sính qua đời sau một cơn bạo bệnh.

Đêm hôm ấy, lần đầu tiên sau nhiều năm, mỏm đá trên sườn núi không còn ánh đèn.

Người dân đi ngang qua bỗng thấy trống vắng lạ thường.

Hôm sau, trong cuộc họp bản, mọi người cùng nhắc đến ông.

Ai cũng kể những lần mình được ánh đèn ấy dẫn đường.

Có người nói:

– Nhờ ánh đèn mà tôi về nhà an toàn trong đêm mưa.

Người khác nói:

– Nhờ ánh đèn mà con tôi không sợ mỗi lần đi học sớm.

Cả căn phòng lặng đi.

Rồi một thanh niên đứng dậy.

– Từ hôm nay, cháu sẽ thay ông thắp đèn.

Một người khác tiếp lời:

– Cháu cũng tham gia.

Rồi thêm nhiều cánh tay giơ lên.

Từ đó, người dân lập thành một nhóm thay phiên nhau thắp đèn mỗi tối.

Không ai được trả công.

Không ai yêu cầu.

Nhưng không một đêm nào ngọn đèn tắt.

Nhiều năm sau, con đường vào bản được xây dựng khang trang hơn.

Điện đã về đến từng hộ gia đình.

Chiếc đèn dầu cũ không còn cần thiết nữa.

Thế nhưng người dân vẫn giữ lại chiếc cột gỗ trên mỏm đá.

Bên cạnh là một tấm biển nhỏ ghi dòng chữ:

"Nơi từng có ánh đèn của ông Vừ A Sính – người đã âm thầm soi đường cho cả bản."

Mỗi khi đi ngang qua đó, người dân Sơn Lương lại nhớ đến ông.

Nhớ đến một con người bình dị.

Không giàu có.

Không nổi tiếng.

Nhưng đã dành cả cuộc đời để mang ánh sáng đến cho người khác.

Và họ hiểu rằng:

Trong cuộc sống, có những người giống như ngọn đèn giữa đêm tối.

Âm thầm cháy.

Âm thầm tỏa sáng.

Không để được nhớ đến.

Mà chỉ mong người khác tìm thấy đường đi.

Đó chính là ngọn lửa đẹp nhất.

Ngọn lửa của lòng nhân ái.

Ngọn lửa của sự cống hiến.

Ngọn lửa không bao giờ tắt trong trái tim người dân Sơn Lương.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn