Bài viết

Người thắp đuốc ở Pác Bó

Ninh Bình28/04/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Người thắp đuốc ở Pác Bó

Mùa xuân năm 1941, giữa núi rừng Pác Bó, phong trào cách mạng đang âm thầm lớn mạnh. Đây là nơi Chủ tịch Hồ Chí Minh trở về Tổ quốc sau nhiều năm bôn ba tìm đường cứu nước, mở ra một giai đoạn mới cho cách mạng Việt Nam.

Tại một bản nhỏ gần suối Lê Nin có chàng trai tên Bình vừa tròn hai mươi tuổi.

Bình là người dân tộc Nùng, sinh ra trong gia đình làm nương rẫy. Cha anh trồng ngô trên sườn núi đá, mẹ dệt vải chàm và thường hát sli trong những đêm trăng sáng. Từ nhỏ, Bình đã quen với tiếng suối chảy, mùi khói bếp và những con đường rừng quanh co phủ đầy sương sớm.

Anh khỏe mạnh, nhanh nhẹn và đặc biệt rất giỏi đi rừng ban đêm. Người trong bản thường nói:
— Đêm tối đến đâu, Bình cũng tìm được lối về.

Khi cán bộ cách mạng về hoạt động bí mật ở Pác Bó, dân bản ai cũng âm thầm giúp đỡ. Người góp gạo, người giữ bí mật, người dẫn đường qua núi.

Bình tình nguyện tham gia đội liên lạc.

Nhờ thông thuộc địa hình, anh được giao nhiệm vụ soi đường và canh gác mỗi khi cán bộ họp bí mật trong hang núi.

Cha anh trao cho con bó đuốc tre đã chuẩn bị sẵn rồi dặn:
— Đuốc nhỏ thôi, nhưng có thể soi sáng cả con đường dài.

Từ đó, mỗi đêm Bình đều mang đuốc đứng gác bên lối vào hang, nơi cán bộ họp bàn việc lớn của đất nước.

Ánh lửa nhỏ bập bùng giữa núi rừng tĩnh lặng như một lời hứa thầm lặng.

Anh hiểu rằng, chỉ cần giữ được sự an toàn cho cuộc họp ấy, anh cũng đã góp phần vào tương lai của dân tộc.

Một đêm cuối đông, tin báo có toán lính đang lùng sục quanh khu vực Pác Bó. Đúng lúc ấy, trong hang vẫn còn một cuộc họp quan trọng chưa thể kết thúc.

Nếu bị phát hiện, nhiều cán bộ chủ chốt sẽ gặp nguy hiểm.

Bình lập tức nhận nhiệm vụ đứng chặn ở lối mòn phía ngoài.

Trời rét cắt da, sương phủ dày đặc, chỉ còn ánh đuốc nhỏ trong tay anh cháy đỏ giữa màn đêm.

Từ xa, tiếng chó sủa và tiếng bước chân lính vọng lại gần hơn.

Không chút chần chừ, Bình quyết định cầm đuốc chạy về hướng khác, tạo dấu vết giả để đánh lạc hướng.

Ánh lửa lao đi giữa rừng tối như một vì sao nhỏ.

Địch lập tức đuổi theo ánh đuốc ấy, còn cuộc họp trong hang có thêm thời gian rút lui an toàn.

Bản làng và căn cứ được bảo vệ.

Nhưng Bình đã mãi mãi nằm lại giữa núi rừng quê hương, khi bó đuốc cuối cùng vẫn còn cháy dở bên vách đá.

Nhiều năm sau, mỗi khi nhắc về những ngày đầu cách mạng ở Pác Bó, người dân vẫn kể về chàng trai giữ đuốc năm ấy — người đã dùng ánh sáng nhỏ bé của mình để góp phần soi đường cho cả dân tộc.

Người thắp đuốc ở Pác Bó không chỉ giữ một ngọn lửa trong đêm, mà còn giữ niềm tin, lòng trung thành và khát vọng độc lập cháy mãi trong trái tim người Việt Nam.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn