Người Thắp Đuốc Ven Đường
Trong những năm chiến tranh, con đường qua đèo Mây luôn chìm trong bóng tối để tránh máy bay địch phát hiện. Nhưng mỗi khi đoàn xe vận tải đi qua, ở ven đường lại xuất hiện những ngọn đuốc nhỏ cháy âm thầm.
Người thắp đuốc là cụ Đạt, một ông lão sống trong căn chòi giữa lưng đèo. Ban ngày cụ lên rẫy như bao người dân khác, ban đêm lặng lẽ đứng bên vực sâu canh đường cho xe bộ đội.
Mỗi ngọn đuốc được cụ che bằng ống tre để ánh sáng chỉ đủ soi mặt đường mà không lộ từ trên cao. Có đêm mưa gió dữ dội, lửa tắt liên tục, cụ phải đốt đi đốt lại đến bỏng cả tay.
Một lần, chiếc xe chở thương binh mất lái trên đoạn cua nguy hiểm. Nhờ ánh đuốc của cụ Đạt, tài xế kịp nhìn thấy mép vực và dừng lại đúng lúc.
Sau hòa bình, con đèo được mở rộng và có điện sáng khắp nơi. Nhưng người dân vẫn kể cho con cháu nghe về ông lão năm xưa đã dùng những ngọn đuốc nhỏ giữ an toàn cho biết bao chuyến xe trong đêm tối chiến tranh.


