Bài viết

Người Thắp Lửa

Lào Cai20/05/2026Hoàng Thị Thúy Vân (Đoàn Thanh niên xã Mường Lai)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

“Người Thắp Lửa” là câu chuyện về ông Tư — một người dân già sống giữa tuyến đường Trường Sơn trong những năm chiến tranh ác liệt. Mỗi đêm, khi những đoàn xe vận tải âm thầm vượt núi băng rừng tiến vào chiến trường, ông lại lặng lẽ đốt lên những ngọn lửa nhỏ ven đường để dẫn lối cho bộ đội. Giữa bom đạn và hiểm nguy luôn rình rập, người đàn ông ấy đã dùng chính cuộc đời mình để giữ cho con đường ra trận không bao giờ tắt ánh sáng.

Những năm tháng chiến tranh ác liệt nhất, tuyến đường Trường Sơn về đêm giống như một dòng máu khổng lồ đang âm thầm chảy qua núi rừng.

Ban ngày, máy bay địch đánh phá dữ dội.

Bom cày nát những con đường đất đỏ.

Khói lửa phủ kín các sườn núi.

Có đoạn đường vừa san lấp xong buổi chiều thì sáng hôm sau đã lại thành hố bom sâu hoắm.

Bởi vậy, phần lớn những đoàn xe vận tải chỉ di chuyển vào ban đêm.

Trong bóng tối dày đặc của rừng già, từng đoàn xe nối đuôi nhau lặng lẽ tiến về phía chiến trường.

Họ chở đạn dược.

Lương thực.

Thuốc men.

Và cả hy vọng cho những người lính nơi tuyến lửa.

Nhưng đi đêm giữa Trường Sơn chưa bao giờ là điều dễ dàng.

Chỉ cần lệch bánh một chút…

Xe có thể lao xuống vực sâu hoặc mắc kẹt giữa hố bom.

Mà ánh đèn thì không thể bật quá lâu.

Máy bay địch luôn rình rập trên bầu trời.

Giữa những cung đường tối đen ấy…

Có một người đàn ông già vẫn âm thầm đốt lửa dẫn đường suốt nhiều năm trời.

Người ta gọi ông là:

“Người thắp lửa Trường Sơn.”

Ông tên Tư.

Không ai còn nhớ rõ ông bao nhiêu tuổi.

Chỉ biết mái tóc ông đã bạc gần hết từ rất lâu.

Ông sống một mình trong căn chòi nhỏ dựng bên sườn núi, gần một khúc cua nguy hiểm của tuyến đường vận tải.

Vợ ông mất sớm vì bệnh.

Người con trai duy nhất đã hy sinh ngoài chiến trường miền Nam khi mới đôi mươi.

Từ ngày nhận giấy báo tử của con, ông gần như không rời khỏi cánh rừng ấy nữa.

Ông bảo:

– Nó nằm đâu đó ngoài chiến trường… còn tao ở đây giúp mấy đứa khác đi tới nơi.

Căn chòi của ông Tư nhỏ bé và đơn sơ.

Mái lợp lá cọ.

Vách nứa đã ngả màu khói.

Trước hiên có một bếp lửa lúc nào cũng đỏ than.

Ban ngày, ông đi nhặt củi khô quanh rừng.

Đêm xuống, ông mang những bó đuốc tẩm nhựa thông ra cắm dọc đoạn đường hiểm trở.

Có hôm trời mưa lớn, gió rừng thổi tắt lửa liên tục.

Ông vẫn đội mưa đi châm lại từng ngọn một.

Đoạn đường nơi ông sống vô cùng nguy hiểm.

Một bên là vách núi dựng đứng.

Một bên là vực sâu hun hút.

Lại thường xuyên bị bom đánh phá.

Nhiều tài xế lần đầu đi qua đều lo sợ.

Nhưng chỉ cần thấy những đốm lửa nhỏ lập lòe bên đường…

Ai cũng biết mình đã tới khúc cua của ông Tư.

Một bác tài từng nói:

– Thấy lửa của ông già là tụi tui yên tâm như thấy nhà mình vậy đó.

Không chỉ dẫn đường, ông Tư còn giúp bộ đội rất nhiều việc khác.

Xe nào chết máy giữa đường, ông đều chạy tới phụ sửa.

Có thương binh đi ngang, ông nấu cháo nóng mang ra tận nơi.

Có chiến sĩ sốt rét run người, ông lấy hết số lá thuốc rừng mình có để sắc nước.

Nhiều người lính trẻ coi ông như cha.

Mỗi lần xe dừng nghỉ, họ thường ghé chòi uống nước rồi nghe ông kể chuyện.

Ông ít cười.

Nhưng ánh mắt lúc nào cũng hiền và ấm.

Trong số những người thường qua lại đoạn đường ấy, thân nhất với ông là Thành — một lái xe vận tải mới hai mươi ba tuổi.

Thành quê ở Thanh Hóa.

Dáng người cao gầy, gương mặt lúc nào cũng lấm lem dầu nhớt và bụi đỏ Trường Sơn.

Cậu lái chiếc xe chở đạn vượt tuyến gần như mỗi đêm.

Lần đầu gặp ông Tư, Thành từng hỏi:

– Sao bác không chuyển ra vùng an toàn sống?

Ông Tư vừa chẻ củi vừa đáp chậm rãi:

– Nếu ai cũng đi hết… ai thắp lửa cho tụi bây chạy đường đêm?

Câu nói khiến Thành im lặng rất lâu.

Từ đó, mỗi lần qua khúc cua ấy, Thành đều ghé lại vài phút.

Có hôm cậu mang cho ông ít thuốc lá.

Có hôm là lon sữa bộ đội mới được cấp.

Hai người ngồi bên bếp lửa giữa đêm rừng nghe tiếng xe vọng xa và tiếng bom ì ầm phía núi bên kia.

Thành hay kể chuyện quê nhà.

Còn ông Tư thường lặng lẽ nghe rồi châm thêm củi vào lửa.

Có lần ông hỏi:

– Ngoài quê còn má không?

Thành cười:

– Còn bác. Má em cứ dặn hoài: “Lái xe nhớ chạy cẩn thận.”

Ông Tư khẽ gật đầu.

Ánh lửa hắt lên gương mặt già nua đầy nếp nhăn khiến ông càng trầm lặng hơn.

Có lẽ ông lại nhớ tới người con trai đã không bao giờ trở về của mình.

Mùa mưa năm ấy, Trường Sơn hứng chịu những trận bom dữ dội nhất từ trước tới nay.

Máy bay địch đánh phá liên tục suốt ngày đêm nhằm cắt đứt tuyến vận tải.

Đường sá tan hoang.

Nhiều khúc cua bị đất đá vùi lấp.

Xe vận tải cháy đen nằm rải rác bên đường.

Nhưng các đoàn xe vẫn phải đi.

Bởi chiến trường phía trước đang cần từng thùng đạn, từng bao gạo từng giờ.

Một đêm cuối tháng, Thành nhận nhiệm vụ chở đoàn xe đạn vượt qua cung đường của ông Tư.

Trời tối đen như mực.

Mưa rừng xối xả khiến đường trơn như đổ mỡ.

Tiếng động cơ xe hòa cùng tiếng sấm vang rền giữa núi.

Khi đoàn xe tới gần khúc cua nguy hiểm…

Từ xa đã hiện lên những đốm lửa quen thuộc.

Ông Tư vẫn đứng đó giữa màn mưa.

Tay cầm bó đuốc cháy đỏ.

Chiếc áo tơi lá ướt sũng dính chặt vào người.

Đoàn xe vừa bắt đầu xuống dốc thì bất ngờ…

Tiếng máy bay gầm rú vang lên trên đầu.

Một chiến sĩ hét lớn qua bộ đàm:

– Máy bay! Tắt đèn! Tản xe!

Chỉ vài giây sau…

Bom bắt đầu trút xuống.

Mặt đất rung chuyển dữ dội.

Ánh lửa đỏ rực xé toạc màn đêm.

Đất đá từ sườn núi đổ ầm xuống con đường.

Tiếng nổ nối tiếp nhau vang vọng khắp cánh rừng.

Những chiếc xe lập tức tắt máy ẩn vào ven núi.

Nhưng một chiếc xe chở đầy đạn của Thành bị sụp bánh ngay giữa khúc cua.

Nếu không kéo ra kịp…

Chỉ cần một quả bom trúng đích, cả đoàn xe sẽ nổ tung.

Giữa mưa bom hỗn loạn, ông Tư lao ngay ra đường.

Ông cầm bó đuốc chạy về phía chiếc xe mắc kẹt.

Thành hoảng hốt hét lên:

– Bác Tư! Nguy hiểm!

Nhưng ông vẫn lao tới.

Ánh lửa trên tay ông chập chờn giữa khói bom như một đốm sáng nhỏ bé chống lại cả màn đêm chiến tranh.

Ông trèo lên cabin chiếc xe rồi hét lớn:

– Nổ máy lên! Quẹo theo tao!

Trong khói bụi mịt mù, Thành gần như không còn nhìn rõ đường.

Chỉ còn thấy ngọn đuốc của ông Tư phía trước.

Ông chạy sát mép vực, dẫn từng chút một cho chiếc xe vượt khỏi đoạn đường sạt lở.

Bom tiếp tục nổ phía sau.

Đất đá bắn tung tóe quanh người ông.

Đúng lúc chiếc xe vừa thoát khỏi khúc cua…

Một tiếng nổ khủng khiếp vang lên phía sườn núi.

Một quả bom rơi sát ven đường.

Sức ép dữ dội hất tung đất đá và cây rừng.

Ngọn đuốc trên tay ông Tư chao mạnh rồi biến mất trong biển lửa.

Khi trận bom kết thúc…

Đồng đội chạy ngược lại tìm ông.

Họ thấy ông nằm dưới chân taluy đất sạt.

Bó đuốc cháy dở vẫn còn nằm cạnh bàn tay đầy bùn đất.

Ông đã dùng chính thân mình giữ cho đoàn xe vượt qua cung đường tử thần đêm ấy.

Đêm đó, toàn bộ đoàn xe chở đạn vào chiến trường an toàn.

Không một chiếc nào bị mất.

Nhưng người thắp lửa bên đường Trường Sơn thì mãi mãi không trở về căn chòi nhỏ nữa.

Sau chiến tranh, tuyến đường năm xưa trở thành con đường lớn xuyên dãy Trường Sơn.

Xe cộ đi lại ngày đêm nhộn nhịp.

Khúc cua cũ giờ đã được mở rộng và trải nhựa phẳng lì.

Ven đường có một tấm bia nhỏ khắc dòng chữ:

“Người thắp lửa Trường Sơn.”

Nhiều bác tài đi ngang vẫn dừng xe thắp một nén nhang.

Bởi họ hiểu…

Giữa những năm tháng bom đạn ấy, đã từng có một người lặng lẽ đứng giữa mưa bom chỉ để giữ cho những chuyến xe ra trận không lạc đường trong đêm tối.

Có những con người không trực tiếp cầm súng ngoài chiến hào.

Nhưng họ vẫn sống và hy sinh như những người lính thật sự.

Ngọn lửa ông Tư thắp năm ấy không chỉ soi đường cho đoàn xe vượt núi.

Mà còn thắp sáng tình người, lòng yêu nước và sự hy sinh âm thầm của cả một thế hệ trong thời hoa lửa không bao giờ quên.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn