người thắp lửa bếp dã chiến giữa rừng Trường Sơn
Trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước, trên tuyến đường Trường Sơn, không chỉ có bộ đội chiến đấu, công binh mở đường hay lái xe vận tải, mà còn có những chiến sĩ hậu cần âm thầm lo từng bữa ăn cho cả đơn vị. Giữa rừng sâu, giữa bom đạn rình rập, việc nấu được một bữa cơm nóng cho bộ đội đã là một điều không hề đơn giản. Bếp ăn dã chiến luôn phải di chuyển, ngụy trang và đảm bảo không bị lộ vị trí. Giữa thời hoa lửa ấy, câu chuyện về chiến sĩ nuôi quân trẻ Bùi Thị Lan là một câu chuyện xúc động về sự tỉ mỉ, chịu thương chịu khó và tinh thần trách nhiệm thầm lặng.
Bùi Thị Lan sinh ra trong một gia đình nông dân ở tỉnh Hà Nam. Từ nhỏ, cô đã quen với việc bếp núc và phụ giúp gia đình trong những công việc đồng áng.
Khi nhập ngũ, Lan được phân công vào lực lượng hậu cần, làm nhiệm vụ nuôi quân trên tuyến Trường Sơn.
Công việc của cô là tổ chức nấu ăn cho bộ đội hành quân, đảm bảo mỗi người lính đều có bữa ăn đủ chất để giữ sức chiến đấu.
Bếp ăn của đơn vị thường được dựng tạm trong rừng, dùng lá cây và bạt che để ngụy trang, tránh máy bay địch phát hiện.
Mỗi ngày, Lan phải đi lấy củi, gùi gạo, chuẩn bị thực phẩm trong điều kiện vô cùng thiếu thốn.
Một mùa mưa năm 1972, khu vực đơn vị đóng quân bị máy bay địch đánh phá liên tục, khiến việc vận chuyển lương thực trở nên rất khó khăn.
Nhiều lần, gạo và thực phẩm phải chuyển qua các đoạn đường rừng trơn trượt, lầy lội.
Trong một buổi chiều, khi bếp đang chuẩn bị bữa ăn cho một đoàn bộ đội hành quân, máy bay địch bất ngờ xuất hiện ném bom gần khu vực bếp dã chiến.
Sức ép bom khiến khu vực nấu ăn bị rung chuyển, một số dụng cụ nấu bị hư hỏng và bếp lửa bị dập tắt.
Khói bụi bao trùm cả khu rừng, mọi người phải tạm thời sơ tán vào khu vực an toàn.
Nhưng Lan hiểu rằng đoàn bộ đội phía trước đang rất cần bữa ăn để tiếp tục hành quân, không thể chậm trễ.
Khi tiếng bom vừa lắng xuống, cô cùng đồng đội nhanh chóng quay lại khu vực bếp để khắc phục.
Cô lại nhóm lại bếp lửa từ những than còn sót lại, tìm củi khô trong rừng và tiếp tục nấu ăn.
Trong điều kiện thiếu thốn, cô phải tính toán rất kỹ để đảm bảo đủ khẩu phần cho từng chiến sĩ.
Có lúc mưa rừng trút xuống, làm bếp lửa khó cháy, nhưng cô vẫn kiên trì che chắn và giữ lửa.
Sau nhiều giờ nỗ lực, bữa ăn nóng đã được chuẩn bị kịp thời cho đơn vị hành quân.
Những người lính sau khi nhận bữa ăn đã có thêm sức mạnh để tiếp tục vượt rừng tiến về phía trước.
Sau trận bom ấy, bếp dã chiến được di chuyển và củng cố lại vị trí an toàn hơn nhưng vẫn đảm bảo phục vụ liên tục cho bộ đội.
Những người lính Trường Sơn năm ấy vẫn luôn nhớ hình ảnh những chiến sĩ nuôi quân lặng lẽ nhóm bếp giữa rừng sâu, giữ cho bữa ăn luôn ấm nóng giữa bom đạn khốc liệt.
Câu chuyện về Bùi Thị Lan là hình ảnh tiêu biểu của lực lượng hậu cần nuôi quân trong thời hoa lửa – những con người thầm lặng nhưng đã góp phần quan trọng vào thắng lợi chung bằng sự tần tảo, kiên trì và tinh thần trách nhiệm cao cả.
Ngày nay, khi đất nước đã hòa bình, những bếp ăn hiện đại đã thay thế bếp dã chiến, thế hệ trẻ càng phải biết trân trọng những hy sinh của cha anh đi trước. Những câu chuyện lịch sử ấy sẽ mãi là ngọn lửa nhắc nhở mỗi người Việt Nam phải sống trách nhiệm, biết sẻ chia và không bao giờ quên những năm tháng hào hùng của dân tộc.



