Cựu chiến binh

Người Thắp Lửa Giữa Chiến Trường

“Người Thắp Lửa Giữa Chiến Trường” kể về Bùi Quang Tuyên (sinh năm 1944, quê Hà Bắc, Hải Phòng) nhập ngũ năm 1965. Là người lính bộ binh, anh vừa chiến đấu dũng cảm vừa lặng lẽ giữ vững tinh thần đồng đội, như ngọn lửa nhỏ sưởi ấm và tiếp thêm niềm tin giữa những năm tháng thời hoa lửa.

Hải Phòng01/04/2026Đặng Công Hinh (Đoàn TNCS Hồ Chí Minh xã Hà Bắc)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1965, Bùi Quang Tuyên—chàng trai hai mươi mốt tuổi quê xã Hà Bắc, thành phố Hải Phòng—lên đường nhập ngũ. Anh lớn lên trong những năm tháng đất nước chia cắt, tuổi trẻ gắn liền với những tin tức chiến sự và những chuyến tiễn đưa không hẹn ngày về. Tuyên là người nhanh nhẹn, tháo vát, thường được bà con trong làng quý mến. Nhưng khi Tổ quốc gọi, anh rời bỏ tất cả, mang theo một trái tim đầy nhiệt huyết. Ngày đi, mẹ anh trao cho con trai một chiếc bật lửa nhỏ.
“Giữ lấy… lúc cần sẽ có ích,” bà nói. Tuyên mỉm cười, không nghĩ rằng món quà giản dị ấy sẽ theo anh suốt những năm tháng khốc liệt nhất. Anh được phân vào đơn vị bộ binh, trực tiếp tham gia chiến đấu. Những ngày đầu, mọi thứ đều mới mẻ và khắc nghiệt. Hành quân xuyên rừng, ngủ dưới hầm, ăn lương khô, đối mặt với bom đạn bất cứ lúc nào. Từ một chàng trai quê hiền lành, Tuyên dần trở thành người lính vững vàng. Anh ít nói hơn, nhưng ánh mắt luôn ánh lên sự kiên định. Trong đơn vị, Tuyên thường là người giữ tinh thần cho đồng đội. Những lúc nghỉ hiếm hoi, anh nhóm một ngọn lửa nhỏ, đun nước, hong khô quần áo, và kể những câu chuyện về quê nhà để mọi người vơi đi nỗi nhớ. “Chỉ cần còn lửa, là còn hy vọng,” anh thường nói. Một trận đánh ác liệt diễn ra vào mùa mưa. Đơn vị của Tuyên phải giữ một vị trí quan trọng. Địch tấn công liên tục, pháo dội xuống không ngừng. Khói lửa bao trùm, đất đá rung chuyển. Giữa trận đánh, một hầm trú ẩn bị sập, nhiều đồng đội bị kẹt bên trong. Không do dự, Tuyên cùng vài người lao vào đào bới trong làn đạn. Tay anh rớm máu, đất bám đầy người, nhưng anh không dừng lại. Khi kéo được những người bị nạn ra ngoài, anh lại quay trở lại vị trí chiến đấu. Trận đánh kéo dài đến tận đêm. Khi mọi thứ tạm lắng, Tuyên lấy chiếc bật lửa ra, nhóm một ngọn lửa nhỏ giữa bóng tối. Ánh lửa le lói soi lên những gương mặt mệt mỏi nhưng kiên cường. Ngọn lửa ấy không chỉ để sưởi ấm, mà còn là điểm tựa tinh thần—nhắc mọi người rằng họ vẫn còn sống, vẫn còn bên nhau. Những năm tháng sau đó, Tuyên tiếp tục chiến đấu, tiếp tục thắp lên những ngọn lửa nhỏ giữa chiến trường khốc liệt. Anh không phải là người nổi bật nhất, nhưng là người luôn giữ cho tinh thần đồng đội không tắt. Trong ba lô của anh, chiếc bật lửa vẫn luôn được giữ gìn cẩn thận. Nó trở thành biểu tượng cho niềm tin, cho sự sống, cho một ngày hòa bình phía trước. Bùi Quang Tuyên đã đi qua những năm tháng hoa lửa bằng sự dũng cảm và một trái tim ấm áp. Anh không chỉ chiến đấu bằng súng, mà còn bằng ngọn lửa trong lòng—ngọn lửa của hy vọng, của tình đồng đội và tình yêu quê hương. Và chính ngọn lửa ấy đã giúp anh cùng đồng đội vượt qua những đêm dài nhất của chiến tranh.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Người Thắp Lửa Giữa Chiến Trường | Câu chuyện thời hoa lửa