Người thắp lửa nơi chiến hào
Năm 1972, giữa những ngày chiến tranh chống Mỹ còn vô cùng ác liệt, tại một vùng quê nhỏ thuộc Nam Định có chàng trai tên Phúc vừa tròn hai mươi mốt tuổi.
Phúc sinh ra trong một gia đình làm nghề rèn. Cha anh nổi tiếng trong vùng bởi đôi tay khỏe mạnh và sự cần cù, còn mẹ bán hàng nhỏ ngoài chợ quê. Từ nhỏ, Phúc đã quen với ánh lửa bập bùng từ lò rèn và tiếng búa vang lên mỗi sớm mai.
Anh là người mạnh mẽ, vui tính và luôn mang đến tiếng cười cho mọi người. Ước mơ của Phúc là sau này mở một xưởng cơ khí nhỏ để giúp bà con trong vùng sửa chữa nông cụ, làm ăn đỡ vất vả hơn.
Nhưng khi đất nước còn chìm trong bom đạn, tuổi trẻ của anh không thể đứng ngoài cuộc.
Khi xã phát động thanh niên nhập ngũ, Phúc là người đầu tiên viết đơn tình nguyện. Mẹ anh nắm tay con mà rưng rưng:
— Con đi rồi, ngọn lửa trong nhà như vơi đi một nửa…
Phúc cười lớn:
— Con đi để giữ ngọn lửa lớn hơn cho quê hương mình, mẹ ạ.
Ngày lên đường, cha trao cho anh chiếc bật lửa cũ đã theo ông suốt những năm tháng dân công hỏa tuyến:
— Giữ lấy, để nhớ rằng lửa phải luôn được thắp lên, kể cả trong những ngày tối nhất.
Ra chiến trường, Phúc được phân vào đơn vị công binh trên tuyến Trường Sơn. Nhiệm vụ của anh là sửa đường, phá bom nổ chậm và bảo vệ các tuyến vận chuyển quan trọng.
Cuộc sống nơi chiến hào vô cùng gian khổ. Có những đêm mưa rừng lạnh buốt, cả đơn vị chỉ quây quần bên một bếp lửa nhỏ để sưởi ấm và chia nhau từng ngụm nước nóng.
Phúc luôn là người giữ cho bếp lửa ấy không bao giờ tắt. Đồng đội gọi anh là “người thắp lửa”.
Anh thường nói:
— Chỉ cần còn ánh lửa, còn niềm tin, chúng ta nhất định sẽ đi đến ngày chiến thắng.
Một lần, đơn vị nhận nhiệm vụ gỡ một quả bom lớn nằm ngay giữa con đường tiếp tế huyết mạch. Nếu không xử lý kịp thời, hàng chục chuyến xe chở lương thực và thuốc men sẽ bị chặn lại.
Đó là nhiệm vụ vô cùng nguy hiểm.
Không chút do dự, Phúc xung phong nhận phần khó nhất. Anh bình tĩnh tiếp cận, từng bước xử lý trong sự hồi hộp nghẹt thở của đồng đội.
Giữa lúc gần hoàn thành, bom bất ngờ rung chuyển bởi một đợt pháo kích gần đó. Để bảo vệ mọi người phía sau, Phúc đã quyết định ở lại đến giây cuối cùng.
Con đường được giữ an toàn. Những đoàn xe vẫn tiếp tục lăn bánh về phía trước.
Nhưng Phúc đã mãi mãi nằm lại nơi chiến hào, khi tuổi đời còn rất trẻ.
Ngày đất nước hòa bình, xưởng rèn cũ của cha anh vẫn đỏ lửa mỗi sáng. Trên bàn thờ nhỏ trong nhà, chiếc bật lửa cũ được đặt trang trọng như một kỷ vật thiêng liêng.
Người dân trong làng vẫn nhắc về Phúc như một chàng trai luôn mang ánh sáng đến cho mọi người — người đã dùng tuổi xuân của mình để thắp lên ngọn lửa hòa bình cho Tổ quốc.



