Người thắp lửa ở chiến khu U Minh
Năm 1949, giữa những ngày kháng chiến chống thực dân Pháp diễn ra ác liệt ở Nam Bộ, vùng U Minh là một trong những căn cứ quan trọng của lực lượng cách mạng. Rừng tràm bạt ngàn, những con kênh chằng chịt và màn sương dày đặc đã che chở cho biết bao cán bộ, chiến sĩ.
Tại một xóm nhỏ ven rừng có chàng trai tên Tấn vừa tròn hai mươi hai tuổi.
Tấn sinh ra trong một gia đình làm nghề lấy mật ong rừng. Cha anh thông thuộc từng con lạch, từng gốc tràm sâu trong rừng, còn mẹ buôn cá khô ở chợ huyện. Từ nhỏ, anh đã lớn lên cùng mùi khói bếp, tiếng chim rừng và những chuyến xuồng len lỏi giữa rừng tràm.
Anh là người gan dạ, nhanh nhẹn và đặc biệt rất giỏi nhóm lửa trong điều kiện khó khăn. Dù mưa lớn hay đêm ẩm ướt, Tấn vẫn có thể giữ cho bếp lửa cháy đỏ giữa rừng sâu.
Mọi người thường đùa:
— Có Tấn là có cơm nóng.
Nhưng với anh, ngọn lửa không chỉ để nấu ăn, mà còn là hơi ấm, là niềm tin giữa những ngày gian khổ.
Khi tham gia lực lượng du kích địa phương, Tấn được giao nhiệm vụ vừa dẫn đường trong rừng, vừa phụ trách bếp dã chiến cho đơn vị. Công việc thầm lặng ấy giúp bộ đội có bữa cơm nóng trước mỗi chuyến hành quân.
Anh thường nói:
— Người lính ra trận phải có sức, mà sức bắt đầu từ bếp lửa.
Một đêm cuối mùa mưa, đơn vị nhận nhiệm vụ khẩn cấp phải di chuyển sâu vào căn cứ mới trước khi địch càn quét khu vực cũ. Trong đoàn có nhiều thương binh và cán bộ bị sốt rét nặng.
Trời mưa liên tục, củi ướt hết, mọi người lạnh run và kiệt sức.
Nếu không có lửa để nấu nước và sưởi ấm, nhiều người có thể không vượt qua nổi đêm ấy.
Tấn nhận nhiệm vụ ở lại nhóm lửa giữa cơn mưa rừng.
Anh gom từng cành tràm khô hiếm hoi, che kín bằng áo mưa cũ rồi kiên nhẫn nhóm từng tia lửa nhỏ. Gió mạnh liên tục làm lửa tắt, nhưng anh vẫn không bỏ cuộc.
Bàn tay ướt lạnh, khói cay mắt, quần áo bùn đất bám kín, nhưng anh chỉ chăm chú giữ lấy ngọn lửa nhỏ như giữ lấy sự sống.
Sau nhiều giờ, ngọn lửa cuối cùng cũng bùng lên đỏ rực giữa màn mưa đêm.
Nước nóng được nấu, thương binh được giữ ấm, cả đơn vị tiếp tục lên đường an toàn.
Nhưng ngay lúc ấy, địch bất ngờ phát hiện ánh lửa và nổ súng về phía bìa rừng.
Để đồng đội rút lui kịp thời, Tấn đã ở lại dẫn hướng địch sang phía khác.
Đơn vị thoát an toàn.
Còn anh đã mãi mãi nằm lại giữa rừng tràm U Minh, nơi ngọn lửa cuối cùng vẫn còn âm ỉ cháy.
Ngày hòa bình, người dân trong vùng vẫn kể về chàng trai có đôi bàn tay luôn mùi khói bếp ấy.
Người thắp lửa ở chiến khu U Minh không cầm lá cờ xung phong nơi trận tuyến, nhưng anh đã giữ cho biết bao trái tim người lính luôn ấm nóng giữa những năm tháng gian lao nhất của dân tộc.



