Người thắp lửa tuổi hai mươi từ câu tuyên ngôn bất tử
Trong dặm dài lịch sử đấu tranh của dân tộc, có những cái tên đã hóa thành bất tử, trở thành biểu tượng rực rỡ nhất cho một thời "hoa lửa" oai hùng. Đối với thế hệ trẻ hôm nay, khi lật mở những trang sử vàng của Đoàn Thanh niên Cộng sản Hồ Chí Minh, hình ảnh người anh hùng trẻ tuổi Lý Tự Trọng luôn hiện lên như một ngọn hải đăng kiêu hãnh, thắp sáng lý tưởng sống và khát vọng cống hiến của tuổi đôi mươi.
Anh sinh ra trong một giai đoạn lịch sử đen tối khi đất nước còn chìm trong xiềng xích nô lệ. Thế nhưng, người thiếu niên ấy đã sớm được giác ngộ cách mạng, mang trong mình dòng máu kiên trung và một lòng nồng nàn yêu nước. Được học tập và rèn luyện bên cạnh Lãnh tụ Nguyễn Ái Quốc, anh đã chọn cho mình con đường dấn thân đầy hiểm nguy nhưng vô cùng vinh quang. Với bí danh Trọng "con", anh đã mưu trí, dũng cảm vượt qua bao tai mắt của kẻ thù để hoàn thành xuất sắc các nhiệm vụ giao liên, bảo vệ cán bộ.
Đỉnh cao của tinh thần quả cảm ấy là ngày 9/2/1931, tại quảng trường Larousse (Sài Gòn). Để bảo vệ đồng chí của mình trước họng súng của mật thám Pháp, anh đã dũng cảm nổ súng tiêu diệt tên thanh tra mật thám khét tiếng Legrand và bị giặc bắt.
Những ngày tháng sau đó trong nhà tù thực dân là một chuỗi những cực hình tra tấn dã man. Kẻ thù dùng mọi thủ đoạn từ đòn roi đến dụ dỗ, hòng khuất phục ý chí của người chiến sĩ trẻ. Thế nhưng, chúng đã hoàn toàn thất bại trước một tinh thần thép, một ý chí kiên cường như gang ngọc. Đứng trước tòa án đại hình của thực dân Pháp, ở tuổi 17 đầy hoài bão, anh đã hiên ngang tuyên bố một câu nói chấn động, trở thành tuyên ngôn sống cho muôn đời sau:
"Con đường của thanh niên chỉ là con đường cách mạng, không thể có con đường nào khác."
Vào rạng sáng ngày 21/11/1931, anh hiên ngang bước lên máy chém. Trước giờ phút ly biệt, anh không hề run sợ mà vẫn cất cao bài hát Quốc tế ca. Anh ngã xuống khi tuổi đời còn rất trẻ, nhưng ngọn lửa cách mạng từ trái tim anh thì không một thế lực bạo tàn nào có thể dập tắt được.



