Người thắp nến tri ân
Câu chuyện 129: Người thắp nến tri ân
Suốt hơn mười năm qua, cứ đến tối 26 tháng 7, anh Nguyễn Thành Đạt lại có mặt tại nghĩa trang liệt sĩ của địa phương từ rất sớm.
Là một cán bộ Đoàn, anh luôn xem việc tham gia lễ thắp nến tri ân là trách nhiệm và niềm vinh dự của mình.
Năm nào cũng vậy, anh cùng đoàn viên thanh niên chuẩn bị từng ngọn nến, từng bó hoa và dọn dẹp khuôn viên nghĩa trang sạch đẹp trước ngày diễn ra chương trình.
Khi màn đêm buông xuống, hàng trăm ngọn nến được thắp sáng trên các phần mộ liệt sĩ.
Ánh nến lung linh giữa không gian yên tĩnh tạo nên khung cảnh vừa thiêng liêng vừa xúc động.
Anh Đạt nhẹ nhàng đặt ngọn nến lên một phần mộ vô danh rồi cúi đầu mặc niệm.
Anh nghĩ đến những người lính đã nằm lại khi tuổi đời còn rất trẻ, nghĩ đến những người mẹ đã dành cả cuộc đời để chờ đợi và nhớ thương con.
Mỗi ngọn nến được thắp lên là một lời tri ân, một lời hứa của thế hệ hôm nay đối với những người đã hy sinh vì đất nước.
Sau buổi lễ, anh thường cùng các đoàn viên đi từng hàng mộ để chỉnh lại nến và thay những ngọn đã tắt.
Công việc tuy nhỏ nhưng chứa đựng sự kính trọng và biết ơn sâu sắc.
Người thắp nến tri ân không chỉ thắp sáng nghĩa trang mà còn góp phần giữ gìn truyền thống “Uống nước nhớ nguồn”, để ngọn lửa biết ơn luôn được truyền từ thế hệ này sang thế hệ khác.



