NGƯỜI THẮP NGỌN LỬA CÔNG NHÂN – NGUYỄN ĐỨC CẢNH
Đồng chí Nguyễn Đức Cảnh sinh ngày 02 tháng 2 năm 1908 tại Thái Bình và hy sinh vào ngày 31 tháng 07 1932 tại hải Phòng, hưởng dương 24 tuổi, là một nhà cách mạng lỗi lạc, người sáng lập Đảng Cộng Sản Việt Nam và là Tổng Bí thư đầu tiên của Đảng. Vào những năm đầu thế kỷ XX, tại vùng đất An Đồng, huyện An Dương – Hải Phòng, có một cậu bé thông minh, ham học tên là Nguyễn Đức Cảnh. Sinh ra trong một gia đình nhà nho nghèo, cậu Cảnh từ nhỏ đã chứng kiến cảnh những người thợ, người nông dân phải làm việc vất vả nhưng bị áp bức, bóc lột. Những hình ảnh ấy khiến trong lòng cậu sớm nhen nhóm một câu hỏi:
“Làm sao để họ được sống tốt hơn?”
Khi lớn lên, Cảnh học ở Trường Bưởi (Hà Nội). Đây là nơi hun đúc lòng yêu nước và tinh thần đấu tranh cho tự do. Anh đọc nhiều sách, tìm hiểu nhiều tư tưởng mới từ khắp nơi trên thế giới. Anh sớm nhận ra con đường để giải phóng dân tộc chính là đoàn kết và thức tỉnh sức mạnh của nhân dân lao động.
Năm 1927, khi mới 19 tuổi, Nguyễn Đức Cảnh trở về Hải Phòng và bắt đầu công việc đầy gian nan: vận động công nhân đoàn kết, đấu tranh đòi quyền lợi chính đáng. Anh đi khắp các nhà máy, cảng biển, xưởng cơ khí – nơi những người thợ làm việc ngày đêm.
Trong bóng tối của áp bức, tiếng nói của anh như một ngọn lửa nhỏ, thắp lên hi vọng mới cho họ.
Nhờ sự kiên trì và tài tổ chức, anh Cảnh đã sáng lập Tổng Công hội Đỏ Bắc Kỳ – tổ chức tiền thân của Tổng Liên đoàn Lao động Việt Nam ngày nay. Đây là
một dấu mốc vô cùng quan trọng, giúp công nhân đứng cùng nhau như một sức mạnh đoàn kết.
Năm 1930, anh tiếp tục tham gia thành lập Đảng Cộng sản Việt Nam. Dù tuổi còn rất trẻ, Nguyễn Đức Cảnh đã trở thành một trong những lãnh tụ tiêu biểu của phong trào công nhân. Anh vừa viết báo, vừa tổ chức phong trào, vừa dìu dắt thanh niên.
Ở đâu có người lao động bị bất công, ở đó có dấu chân của anh.
Nhưng con đường cách mạng đầy hiểm nguy. Thực dân Pháp đã bắt anh vào đầu năm 1932. Trong nhà lao Hải Phòng lạnh lẽo, dù bị tra tấn, anh vẫn giữ vững khí tiết. Những người chứng kiến kể lại rằng, trong những ngày cuối cùng, anh vẫn bình thản, ung dung, giọng nói nhẹ nhàng mà kiên quyết:
“Rồi đây nhân dân sẽ đứng lên. Công lý và tự do nhất định thắng.”
Ngày 31 tháng 7 năm 1932, anh hi sinh khi mới 24 tuổi. Nhưng ngọn lửa mà anh thắp lên không tắt. Nó lan tỏa sang hàng vạn, hàng triệu con người lao động Việt Nam.
Ngày nay, tên tuổi Anh hùng lao động, Lãnh tụ Nguyễn Đức Cảnh được khắc ghi ở Hải Phòng và trên khắp đất nước. Những con đường, trường học, công trình mang tên anh nhắc nhở các thế hệ trẻ rằng:
"Sức mạnh của đoàn kết, của tri thức và lòng yêu nước có thể thay đổi cả một thời đại."



