Cựu chiến binh

NGƯỜI THẦY BƯỚC RA TỪ KHÓI LỬA

ôi gặp thầy Nguyễn Tiến Thủ vào một buổi chiều yên bình tại Trường Đại học Cửu Long. Hôm ấy, thầy mặc chiếc áo sơ mi giản dị, mái tóc bạc pha sương và nụ cười hiền như bao người thầy khác. Nếu không nghe mọi người kể lại, có lẽ tôi cũng chẳng thể nào tin rằng người thầy điềm đạm trước mặt mình từng là một chiến sĩ đặc công đi qua những năm tháng chiến tranh ác liệt nhất của dân tộc.

Vĩnh Long21/05/2026BCH LCĐ Khoa Dược - Trường Đại học Cửu Long (Đoàn Trường Đại học Cửu Long)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Câu chuyện về cuộc đời thầy bắt đầu từ vùng đất Phú Thọ xa xôi.

Thầy sinh năm 1952, lớn lên giữa những ngày đất nước còn chìm trong khói lửa. Tuổi thơ của thầy không có nhiều bình yên như thế hệ hôm nay. Những tiếng bom, những câu chuyện về người lính ra trận và tinh thần yêu nước đã theo thầy suốt những năm tháng lớn lên.

Thầy kể rằng ngày ấy, thanh niên ai cũng mang trong lòng một suy nghĩ rất giản dị:
“Đất nước còn chiến tranh thì mình phải góp sức.”

Năm 1970, khi vừa học xong lớp 10, thầy tình nguyện nhập ngũ. Hôm rời quê lên đường, thầy chỉ mới mười tám tuổi. Cái tuổi còn rất trẻ, nhưng ánh mắt của người thanh niên năm ấy lại đầy quyết tâm.

Mẹ thầy hôm tiễn con đi chỉ lặng lẽ gói cho con ít đồ rồi đứng nhìn theo. Không ai nói nhiều, bởi thời chiến tranh, chia ly là điều quá quen thuộc. Nhưng chính sự im lặng ấy lại khiến người ta nhớ mãi.

Sau đó, thầy được biên chế về Sư đoàn 305 – lực lượng đặc công tinh nhuệ của quân đội. Những tháng ngày huấn luyện tại Nghệ An trở thành quãng thời gian khó quên nhất trong đời người lính trẻ.

Những chiến sĩ đặc công phải tập hành quân xuyên đêm, vượt rừng, lội suối và học cách chiến đấu trong mọi hoàn cảnh. Có những hôm mưa rừng xối xả, cả đơn vị vẫn âm thầm bước tiếp giữa cái lạnh cắt da. Quần áo ướt sũng, đôi chân phồng rộp nhưng không ai than vãn.

Thầy kể, điều đau lòng nhất là đã có đồng đội mãi mãi nằm lại ngay trên thao trường huấn luyện. Họ còn rất trẻ, mang theo bao ước mơ chưa kịp thực hiện.

Mỗi lần nhắc đến điều ấy, giọng thầy chùng xuống.

Có lẽ chiến tranh không chỉ lấy đi tuổi trẻ của một thế hệ, mà còn để lại những ký ức không thể nào quên trong lòng những người còn sống.

Sau thời gian huấn luyện, thầy được điều vào chiến trường Long An. Đó là nơi mà bom đạn và hiểm nguy luôn cận kề.

Người lính đặc công sống và chiến đấu trong âm thầm. Những cuộc hành quân thường diễn ra giữa đêm tối. Có những lần phải băng qua vùng địch kiểm soát, chỉ một tiếng động nhỏ cũng có thể khiến cả đơn vị gặp nguy hiểm.

Suốt sáu năm nơi chiến trường, thầy cùng đồng đội sống giữa thiếu thốn, bệnh tật và bom đạn. Nhưng chưa khi nào họ cho phép mình gục ngã.

Thầy bảo:
“Hồi đó ai cũng chỉ mong đất nước sớm hòa bình để được trở về.”

May mắn thay, thầy đã trở về sau chiến tranh.

Nhưng người lính năm ấy không chọn sống cho riêng mình. Sau khi rời quân ngũ, thầy tiếp tục học tập và theo đuổi con đường tri thức. Năm 1989, thầy sang Đức du học ngành Triết học.

Những năm tháng nơi đất khách cũng đầy khó khăn, nhưng ý chí của người lính đặc công năm nào vẫn giúp thầy bền bỉ vượt qua tất cả.

Sau khi trở về nước, thầy gắn bó với sự nghiệp giáo dục. Nhiều thế hệ sinh viên yêu quý thầy bởi sự giản dị, chân thành và cách thầy kể những câu chuyện cuộc đời như những bài học nhẹ nhàng mà sâu sắc.

Từ năm 2017 đến nay, thầy công tác tại Trường Đại học Cửu Long với vai trò Viện trưởng Viện Đào tạo Thường xuyên.

Có lần trong một buổi nói chuyện với sinh viên, thầy chậm rãi nói:

“Các em hôm nay được sống trong hòa bình là điều rất đáng quý. Vì vậy phải biết sống có trách nhiệm với bản thân và đất nước.”

Cả hội trường hôm ấy im lặng.

Có lẽ bởi ai cũng hiểu rằng, phía sau lời nói giản dị ấy là cả một tuổi trẻ đã đi qua chiến tranh bằng lòng quả cảm.

Với tôi, thầy Nguyễn Tiến Thủ không chỉ là một người thầy, mà còn là hình ảnh đẹp của một thế hệ đã sống hết mình cho Tổ quốc. Họ đi qua chiến tranh không để kể về sự hy sinh của bản thân, mà để nhắc thế hệ hôm nay biết trân trọng hòa bình và sống xứng đáng hơn với quê hương, đất nước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn