Người thầy của những cựu chiến binh
Năm 1978, tại một xã thuộc tỉnh Bắc Giang, phong trào xóa mù chữ được triển khai mạnh mẽ. Người đứng lớp là một thầy giáo trẻ từng phục vụ trong quân đội. Điều đặc biệt là học trò của thầy phần lớn là những cựu chiến binh vừa trở về sau chiến tranh.
Ban ngày, họ lao động sản xuất; tối đến lại cầm bảng, cầm phấn học từng con chữ. Có người đã ngoài bốn mươi tuổi, đôi bàn tay quen cầm cuốc, cầm súng nay tập viết từng nét chữ còn run run. Thầy giáo luôn kiên nhẫn hướng dẫn, động viên từng người, bởi ông hiểu rằng tri thức sẽ giúp họ làm chủ cuộc sống trong thời bình.
Nhiều buổi học diễn ra dưới ánh đèn dầu, tiếng đọc bài hòa cùng tiếng côn trùng ngoài đồng. Sau nhiều tháng, những học viên đầu tiên đã có thể đọc báo, viết thư và tính toán trong sản xuất. Niềm vui ấy lan tỏa khắp địa phương, trở thành động lực để phong trào học tập phát triển mạnh mẽ.
Câu chuyện về lớp học đặc biệt ấy là minh chứng rằng chiến thắng trong chiến tranh phải được tiếp nối bằng chiến thắng trên mặt trận tri thức. Đó cũng là hành trình để những người lính năm xưa tiếp tục cống hiến, xây dựng quê hương bằng chính ý chí học tập không ngừng.


