Người thầy đặc biệt
Một buổi chiều cuối tuần, Nhà văn hóa xã đông hơn thường lệ. Không phải để họp hay sinh hoạt văn nghệ, mà để tổ công nghệ số cộng đồng hướng dẫn người dân sử dụng các dịch vụ trực tuyến.
Quân cùng bốn đoàn viên chuẩn bị bàn ghế, máy tính xách tay và một tấm bảng ghi dòng chữ:
"Thanh niên đồng hành cùng người dân trong chuyển đổi số."
Chỉ ít phút sau, nhiều người dân đến. Có người muốn cài ứng dụng thanh toán điện tử, có người cần tạo tài khoản dịch vụ công, có người chỉ muốn biết cách gọi video cho con đang làm việc ở xa.
Ở góc cuối hội trường, Quân để ý thấy một cụ ông khoảng bảy mươi tuổi cứ đứng nhìn rồi lại quay đi.
Quân bước đến:
– Bác cần cháu hỗ trợ gì không ạ?
Ông cười ngại:
– Thôi... bác già rồi. Mấy cái điện thoại thông minh này chắc không hợp với bác đâu.
Quân nhẹ nhàng kéo ghế:
– Bác cứ ngồi thử với cháu vài phút nhé.
Ông chậm rãi lấy từ túi áo ra một chiếc điện thoại mới tinh.
– Con trai bác mua từ Tết. Nó bảo gọi video cho tiện. Nhưng hơn nửa năm nay bác chỉ biết nghe điện thoại, còn những thứ khác thì chịu.
Quân mở ứng dụng gọi hình.
– Bác có nhớ số của anh nhà không?
Ông gật đầu.
Ít giây sau, màn hình hiện lên gương mặt một người đàn ông đang mặc đồng phục công nhân ở nước ngoài.
– Ba!
Người con sững lại.
– Ba... ba biết gọi video rồi sao?
Ông cụ cười thật tươi.
– Không phải ba giỏi đâu. Có mấy đứa đoàn viên dạy ba.
Hai cha con nói chuyện gần mười phút.
Ông cụ hỏi thăm từng đứa cháu, nhìn chúng khoe điểm mười, rồi dặn con giữ gìn sức khỏe.
Khi cuộc gọi kết thúc, ông lặng lẽ lau khóe mắt.
– Hơn ba năm rồi... hôm nay bác mới được nhìn rõ mặt các cháu.
Quân cũng thấy sống mũi cay cay.
Trước khi về, ông cụ nắm chặt tay Quân:
– Bác tưởng các cháu chỉ biết dùng điện thoại để giải trí. Hóa ra các cháu còn dùng nó để nối những gia đình xa nhau.
Một tuần sau, ông cụ quay lại.
Lần này, ông không đến nhờ giúp.
Ông mang theo ba người bạn cùng xóm.
– Đây là "thầy giáo" của tụi tôi.
Mấy cụ già cười vui.
Quân đỏ mặt:
– Cháu đâu dám làm thầy.
Ông cụ lắc đầu:
– Thầy đâu nhất thiết phải đứng trên bục giảng. Ai dạy mình điều hay, người đó là thầy.
Từ đó, chiều thứ Bảy nào Nhà văn hóa xã cũng rộn ràng tiếng cười.
Các đoàn viên kiên nhẫn hướng dẫn từng thao tác nhỏ:
Cách quét mã QR.
Cách đặt lịch khám bệnh.
Cách tra cứu thủ tục hành chính.
Cách cảnh giác với các cuộc gọi lừa đảo.
Không ai thúc giục.
Không ai khó chịu khi phải hướng dẫn lại nhiều lần.
Một ngày, Quân hỏi các bạn:
– Có thấy mệt không?
Hạnh mỉm cười:
– Có chứ.
– Thế sao tuần nào cũng đến?
Hạnh nhìn về phía những cụ già đang chăm chú tập bấm điện thoại.
– Vì mỗi lần nhìn thấy một người dân tự làm được điều mà trước đây họ nghĩ mình không thể, em lại thấy mình vừa góp thêm một cây cầu nhỏ nối mọi người với cuộc sống hiện đại.
Cuối năm, trong hội nghị tổng kết, xã tuyên dương tổ công nghệ số cộng đồng.
Quân đại diện phát biểu rất ngắn:
– Chúng tôi không mang công nghệ đến cho người dân. Chúng tôi chỉ giúp công nghệ trở nên gần gũi hơn bằng sự kiên nhẫn và tình người.
Cả hội trường vang lên tiếng vỗ tay.
Ở hàng ghế cuối, ông cụ năm nào giơ cao chiếc điện thoại.
Màn hình đang mở cuộc gọi video với các cháu.
Ông mỉm cười.
Đó có lẽ là tấm giấy khen đẹp nhất mà những người trẻ nhận được.



