Người thầy giáo
Trước khi người ta gọi ông là Đại tướng, ông từng là một thầy giáo.
Bảng đen.
Phấn trắng.
Những học trò ngồi ngay ngắn dưới lớp.
Không ai biết người thầy trẻ ấy rồi sẽ bước vào một thời đại mà tên tuổi của mình gắn với những chiến trường lớn của dân tộc.
Nhưng có lẽ nghề dạy học đã để lại trong ông một điều rất quan trọng:
biết lắng nghe và biết thuyết phục con người.
Sau này, khi đứng trước những quyết định quân sự khó khăn, ông không chỉ nhìn vào bản đồ.
Ông nhìn vào con người.
Những người lính sẽ chiến đấu.
Những người dân sẽ tải lương.
Những thanh niên sẽ mở đường.
Những gia đình đang chờ con trở về.
Bởi thế, trong những trang viết về ông, hình ảnh “người thầy” dường như chưa bao giờ biến mất hoàn toàn.
Đại tướng được cán bộ, chiến sĩ gọi thân mật là “Anh Văn”, “Anh Cả”; đó cũng là một phần hình ảnh gần gũi của ông trong quân đội.
Có lẽ một người thầy tốt không chỉ dạy học trò cách trả lời một câu hỏi.
Mà còn dạy họ cách suy nghĩ trước khi trả lời.
Và người thầy Võ Nguyên Giáp đã mang cách suy nghĩ ấy đi suốt một chặng đường rất dài.



