Bài viết

Người thầy giáo cắm bản và "ngọn đèn" giữa sương mù

Hưng Yên29/12/2025Nguyễn Văn Hậu (xã Chí Minh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Sau khi đất nước thống nhất, cuộc chiến biên giới phía Bắc lại nổ ra đầy cam go. Khi tiếng súng vừa tạm yên, bác tình nguyện rời thị xã để lên một bản người Mông cao nhất nhì vùng biên để dạy học. Ngôi trường khi ấy chỉ là mấy cái cọc tre lợp lá cọ, gió lùa tứ phía. Học trò thì sáng lên nương, tối mới về, bác phải đến từng nhà thuyết phục cha mẹ cho các em đi học.

Bác nhớ những đêm đông, sương mù dày đặc che kín cả lối đi, bác đốt một đống lửa lớn giữa lớp để các em sưởi ấm mà học bài. Có những lúc đói quá, thầy trò cùng chia nhau củ sắn lùi, bát nước suối. Bác dạy các em biết chữ để sau này không bị cái nghèo cái khổ đeo bám, để các em biết yêu tấc đất biên cương của tổ tiên. Nhiều năm sau, thấy những đứa trẻ ngày ấy trở thành cán bộ xã, thành giáo viên tiếp bước mình, bác thấy thanh xuân của mình bỏ ra không hề uổng phí. "Gieo chữ" ở vùng biên không chỉ là dạy học, mà là gieo niềm tin vào sự trường tồn của văn hóa và chủ quyền dân tộc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn