NGƯỜI THẦY GIÁO CẦM SÚNG NƠI BIÊN CƯƠNG
Ông Hòa vốn là một giáo viên dạy văn, nhưng khi biên giới phía Bắc nổ súng vào năm 1979, ông đã tạm gác bút nghiên để cầm súng bảo vệ từng tấc đất của Tổ quốc. Ông là biểu tượng của trí thức Việt Nam: vừa lãng mạn, vừa can trường.
Đối với ông Chu Văn Hòa, cuộc đời ông là sự giao thoa giữa tiếng giảng bài ấm áp trên bục giảng và tiếng súng đanh thép nơi hầm hào biên giới. Đầu năm 1979, khi cuộc chiến đấu bảo vệ biên giới phía Bắc bùng nổ, chàng giáo viên trẻ Chu Văn Hòa không ngần ngại viết đơn tình nguyện ra mặt trận. Ông chia sẻ: "Lúc đó tôi đang dạy học trò về lòng yêu nước qua những bài thơ của Nguyễn Trãi, Quang Dũng... Tôi nhận ra rằng mình không thể chỉ dạy yêu nước bằng lời nói, mà phải bằng hành động thực tế khi Tổ quốc cần".
Ông Hòa được biên chế vào một đơn vị bộ binh chốt giữ tại những cao điểm hiểm trở ở Lạng Sơn. Giữa những ngày đông lạnh thấu xương của vùng biên viễn, ông và đồng đội phải sống trong các giao thông hào chật hẹp, thiếu thốn lương thực và nước uống nghiêm trọng. Tuy nhiên, tâm hồn của người thầy giáo vẫn luôn tràn đầy sự lạc quan. Trong những phút nghỉ ngơi hiếm hoi giữa các đợt pháo kích, ông lại mang cuốn sổ tay nhỏ ra viết nhật ký hoặc đọc thơ cho đồng đội nghe. Tiếng đọc thơ của ông giữa làn khói súng đã giúp các chiến sĩ trẻ quên đi mệt mỏi và nỗi nhớ nhà, thắt chặt thêm tình đồng chí, đồng đội.
Kỷ niệm sâu sắc nhất của ông là trận đánh bảo vệ cao điểm vào giữa tháng 2. Khi kẻ thù tấn công ồ ạt, đơn vị của ông đã kiên cường đánh trả suốt nhiều giờ liền. Trong lúc khói đạn mù mịt, ông vẫn bình tĩnh nhắc nhở các chiến sĩ trẻ giữ vững đội hình và tiết kiệm đạn dược. "Lúc ấy, tôi cảm thấy mình như đang đứng trên bục giảng, nhưng bài học hôm nay là bài học về sự hy sinh và lòng quả cảm," ông Hòa tâm sự. Sau trận đánh ấy, nhiều đồng đội của ông đã ngã xuống, hòa máu mình vào lòng đất mẹ Lạng Sơn. Sự hy sinh đó càng khiến ông thêm trân trọng giá trị của độc lập, tự do.
Chiến tranh lùi xa, ông Hòa trở lại với mái trường, tiếp tục sự nghiệp "trồng người". Nhưng giờ đây, những bài giảng của ông đã có thêm những câu chuyện chân thực về những người anh hùng đã ngã xuống nơi biên cương. Ông thường nói với học trò: "Học thức là sức mạnh để xây dựng đất nước, nhưng lòng yêu nước mới là cái gốc để bảo vệ đất nước". Câu chuyện của thầy giáo Hòa là nhịp cầu nối liền quá khứ và tương lai, nhắc nhở thế hệ trẻ rằng mỗi trang sách họ đọc hôm nay đều được bảo vệ bởi những người đã từng tạm gác ước mơ cá nhân để cầm súng giữ gìn bờ cõi. Đối với ông, "thời hoa lửa" không chỉ là máu và đạn lạc, mà là thời điểm lý tưởng sống được rèn luyện và tỏa sáng nhất



