NGƯỜI THẦY GIÁO CÕNG CHỮ LÊN NON
NGƯỜI THẦY GIÁO CÕNG CHỮ LÊN NON
Trong thời kỳ kháng chiến chống Pháp, tại một vùng núi cao phía Bắc, có một thầy giáo trẻ tình nguyện lên bản dạy học.
Con đường đến trường chỉ là lối mòn xuyên rừng.
Mùa mưa, nước suối dâng cao.
Mùa đông, sương mù phủ kín núi đồi.
Lớp học chỉ là căn nhà tranh dựng tạm.
Học sinh nhiều em không có giấy bút.
Có em phải đi bộ hơn chục cây số mới tới lớp.
Dù vậy, người thầy vẫn kiên trì bám trường.
Mỗi tuần, thầy lại gùi từng bó sách, từng viên phấn từ dưới xuôi lên.
Có những hôm hết gạo.
Thầy ăn rau rừng thay cơm.
Có những đêm sốt rét run người.
Sáng hôm sau thầy vẫn lên lớp.
Khi được hỏi điều gì giúp thầy vượt qua tất cả khó khăn ấy, thầy chỉ cười:
"Nếu không có người dạy chữ thì các em sẽ mãi nghèo vì cái nghèo của tri thức."
Nhiều học trò của thầy sau này trở thành cán bộ, giáo viên, bác sĩ.
Họ luôn nhắc đến người thầy năm xưa như người đã thay đổi cuộc đời mình.



