“Người thầy giáo cõng học trò qua hầm trú bom”
Câu chuyện về một thầy giáo vùng tuyến lửa Quảng Bình trong thời chiến tranh, người đã nhiều lần cõng học sinh chạy xuống hầm trú bom để giữ lớp học không bị gián đoạn.
Bà Lê Thị Xuân kể rằng vào những năm cuối thập niên 1960, trường học của bà chỉ là những lớp tranh tre dựng tạm bên sườn đồi.
Bom đạn khi ấy đánh phá rất dữ dội vì khu vực này nằm gần tuyến vận tải vào Nam. Mỗi khi có tiếng còi báo động, cả lớp phải nhanh chóng chạy xuống hầm trú ẩn đào ngay sau trường.
Thầy giáo của lớp bà tên Nguyễn Văn Hinh.
Thầy gầy, ít nói nhưng luôn là người chạy cuối cùng sau khi chắc chắn học sinh đã xuống hầm an toàn.
Trong lớp có một cậu học trò nhỏ bị tật ở chân, chạy rất chậm. Mỗi lần còi báo động vang lên, thầy Hinh lại cúi xuống cõng em chạy qua con dốc đất đỏ xuống hầm trú bom.
Bà Xuân nhớ rất rõ một buổi học giữa mùa hè năm 1972. Khi cả lớp đang học thì máy bay xuất hiện rất gần. Tiếng bom rung chuyển cả khu đồi.
Trong lúc mọi người hoảng hốt chạy xuống hầm, thầy Hinh vẫn quay lại lớp để tìm cậu học trò nhỏ còn mắc kẹt bên góc bàn.
Ông cõng em lao xuống hầm ngay trước khi một loạt bom rơi xuống khu đất phía sau trường.
Sau trận bom ấy, lớp học bị sập gần hết. Nhưng vài ngày sau, thầy Hinh lại dựng bảng mới dưới một tán cây và tiếp tục dạy học như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Bà Xuân kể:
“Thời chiến tranh, có những người thầy không chỉ dạy chữ, mà còn che chở cho học trò bằng cả tính mạng của mình.”
Nhiều năm sau hòa bình, những học sinh cũ vẫn thường trở về thăm thầy Hinh. Với họ, hình ảnh người thầy cõng học trò chạy giữa tiếng bom là ký ức không bao giờ quên.


