Người thầy giáo cựu binh
Sau chiến tranh, thầy Minh trở về quê với vết thương còn đau mỗi khi trái gió trở trời. Không chọn nghỉ ngơi, thầy xin về dạy học ở một vùng núi khó khăn.
Ngày đầu đến lớp, học sinh chỉ vài em, bàn ghế xiêu vẹo, mái trường dột nát. Thầy cùng dân bản chặt tre dựng lớp, tối đến lại đi từng nhà vận động trẻ em đi học.
Có em nghèo quá không có sách vở, thầy tự bỏ tiền mua cho. Có hôm mưa lũ chia cắt đường, thầy vẫn lội suối đến lớp.
Nhiều học trò của thầy sau này trưởng thành, có người làm bác sĩ, có người trở thành giáo viên quay lại chính ngôi trường cũ.
Khi được hỏi vì sao gắn bó với nghề lâu như vậy, thầy cười:
“Ngày trẻ tôi bảo vệ đất nước bằng súng. Hòa bình rồi, tôi muốn giữ tương lai bằng con chữ.”



