Bài viết

NGƯỜI THẦY GIÁO CỰU BINH Ở NẬM MƯỜI

Lào Cai22/05/2026Đoàn xã Sơn Lương, tỉnh Lào Cai (Đoàn xã Sơn Lương, tỉnh Lào Cai)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ông Trần Văn Hợi, sinh năm 1956, quê ở xã cũ Nậm Mười, huyện Văn Chấn, tỉnh Yên Bái (nay thuộc xã Sơn Lương, tỉnh Lào Cai), là một cựu chiến binh từng tham gia bảo vệ biên giới phía Bắc và sau này trở thành thầy giáo vùng cao, dành cả cuộc đời để gieo chữ cho trẻ em nơi núi rừng Tây Bắc. Sinh ra trong một gia đình nghèo đông con, tuổi thơ của ông Hợi gắn liền với những con đường đất quanh co và những buổi đi bộ hàng cây số đến trường. Vì hoàn cảnh khó khăn, có thời gian ông từng phải nghỉ học để phụ giúp cha mẹ làm nương. Chính những ngày thiếu thốn ấy đã khiến ông hiểu giá trị của con chữ và nuôi ước mơ sau này được làm thầy giáo. Năm 1978, khi tình hình biên giới phía Bắc trở nên căng thẳng, ông tình nguyện nhập ngũ. Sau thời gian huấn luyện, ông được phân công vào đơn vị bộ binh làm nhiệm vụ tuần tra và bảo vệ các khu vực biên giới. Cuộc sống người lính nơi núi cao vô cùng gian khổ. Mùa đông rét cắt da cắt thịt, nhiều hôm sương phủ trắng cả rừng núi. Những người lính trẻ phải thay nhau canh gác ngày đêm trong điều kiện thiếu thốn đủ bề. Ông kể rằng điều khiến ông nhớ nhất là tình đồng đội trong quân ngũ. Có lần đơn vị hành quân dài ngày qua núi cao, một chiến sĩ bị sốt nặng không thể tiếp tục đi bộ. Không ai bỏ lại đồng đội phía sau, cả tiểu đội thay nhau mang ba lô giúp bạn để cùng hoàn thành nhiệm vụ. Kỷ niệm sâu sắc nhất của ông xảy ra vào đầu năm 1979. Trong một lần tuần tra gần khu vực biên giới, đơn vị ông gặp mưa tuyết bất ngờ. Đường núi trơn trượt khiến việc di chuyển vô cùng nguy hiểm. Giữa lúc đó, một đồng đội trẻ bị ngã xuống khe đá và bị thương ở chân. Dù thời tiết khắc nghiệt và trời bắt đầu tối, ông Hợi cùng các chiến sĩ khác vẫn kiên quyết tìm cách đưa đồng đội ra khỏi khu vực nguy hiểm. Họ dùng thân cây làm cáng tạm rồi thay nhau khiêng bạn vượt núi suốt nhiều giờ trong giá rét. Khi về được đến điểm đóng quân, ai cũng kiệt sức nhưng người đồng đội cuối cùng đã được cứu sống an toàn. Ông nói rằng chính những năm tháng quân ngũ đã dạy ông bài học lớn nhất về tinh thần đoàn kết và trách nhiệm với người khác. Sau khi hoàn thành nghĩa vụ quân sự, ông trở về quê hương Nậm Mười cũ. Chứng kiến trẻ em vùng cao còn thiếu trường lớp, nhiều em phải nghỉ học sớm vì hoàn cảnh khó khăn, ông quyết định theo học lớp sư phạm để trở thành giáo viên. Những năm đầu đi dạy vô cùng vất vả. Có điểm trường nằm sâu trong núi, ông phải đi bộ hàng chục cây số qua suối và đường rừng mới tới nơi. Lớp học khi ấy chỉ là căn nhà gỗ đơn sơ, mùa đông gió lùa lạnh buốt, mùa mưa dột khắp nơi. Dù khó khăn nhưng ông chưa bao giờ nghĩ đến việc bỏ nghề. Ông luôn cố gắng vận động phụ huynh cho con đi học và nhiều lần tự bỏ tiền mua sách vở cho học sinh nghèo. Ông còn thường xuyên kể cho học trò nghe về những năm tháng chiến tranh để các em hiểu giá trị của hòa bình và sự học. Với học sinh vùng cao, ông không chỉ là thầy giáo mà còn giống như người cha luôn tận tình giúp đỡ và động viên các em cố gắng vươn lên. Trong suốt nhiều năm công tác, ông Trần Văn Hợi được tặng nhiều giấy khen trong ngành giáo dục và bằng khen của Hội Cựu chiến binh địa phương. Nhưng điều khiến ông hạnh phúc nhất là nhìn thấy nhiều học trò của mình trưởng thành, trở thành cán bộ, giáo viên và bác sĩ quay về phục vụ quê hương. Hiện nay, dù đã nghỉ hưu, ông vẫn thường xuyên tham gia các hoạt động khuyến học tại xã Sơn Lương. Ông luôn động viên con cháu và thanh niên trong bản chăm chỉ học tập để xây dựng quê hương ngày càng phát triển. Ông thường nói: “Ngày trước chúng tôi cầm súng để giữ đất nước. Hôm nay phải gieo chữ để giữ tương lai cho quê hương.” Câu chuyện của ông Trần Văn Hợi là hình ảnh đẹp về người lính – người thầy vùng cao Nậm Mười, một con người đã dành cả tuổi trẻ cho Tổ quốc và tiếp tục cống hiến bằng sự nghiệp gieo chữ nơi núi rừng Tây Bắc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn