NGƯỜI THẦY GIÁO CỰU CHIẾN BINH Ở SƠN LƯƠNG
Ông Trần Văn Hợi, sinh năm 1954, quê ở xã cũ Sơn Lương, huyện Văn Chấn, tỉnh Yên Bái (nay thuộc xã Sơn Lương, tỉnh Lào Cai), là một cựu chiến binh đặc biệt. Sau những năm tháng tham gia chiến đấu bảo vệ Tổ quốc, ông trở về quê hương và dành gần cả cuộc đời còn lại để gieo chữ cho trẻ em vùng cao.
Năm 1972, khi vừa học xong cấp ba, ông Hợi viết đơn tình nguyện nhập ngũ. Thời điểm ấy, chiến tranh chống Mỹ đang diễn ra ác liệt, thanh niên trong bản lần lượt lên đường ra trận. Dù là con trai duy nhất trong gia đình, ông vẫn quyết tâm khoác ba lô ra đi với mong muốn góp sức mình cho đất nước.
Sau thời gian huấn luyện, ông được phân vào đơn vị hậu cần quân đội, làm nhiệm vụ vận chuyển lương thực và chăm sóc thương binh tại tuyến sau. Công việc tuy không trực tiếp cầm súng chiến đấu nhưng lại vô cùng gian khổ. Những đoàn vận chuyển thường phải di chuyển trong đêm để tránh máy bay địch, băng qua nhiều cánh rừng hiểm trở và đối mặt với thiếu thốn đủ bề.
Ông Hợi nhớ nhất một lần vào năm 1974, khi đơn vị đang chuyển thương binh qua khu vực rừng núi thì bất ngờ gặp mưa lớn kéo dài. Đường trơn, suối dâng cao khiến việc di chuyển vô cùng khó khăn. Trong đoàn có một chiến sĩ bị thương rất nặng, sốt cao liên tục. Không quản nguy hiểm, ông Hợi cùng đồng đội thay nhau cõng thương binh vượt suối suốt cả đêm để kịp đưa đến trạm quân y.
Khi người chiến sĩ ấy qua cơn nguy kịch, ông Hợi mới ngồi xuống bên bếp lửa và nhận ra đôi chân mình đã sưng tấy vì đi bộ nhiều ngày liên tục. Ông nói rằng thời điểm ấy không ai nghĩ đến khó khăn của bản thân, chỉ mong đồng đội được sống.
Sau ngày đất nước thống nhất, ông Hợi trở về quê hương Sơn Lương cũ. Chứng kiến nhiều trẻ em vùng cao còn thiếu cái chữ, đường đến trường xa xôi, ông quyết định theo học lớp sư phạm và trở thành giáo viên tiểu học.
Những năm đầu đi dạy, điều kiện vô cùng thiếu thốn. Trường học chỉ là những gian nhà gỗ lợp lá đơn sơ, bàn ghế chắp vá, học sinh nhiều em phải đi bộ hàng giờ mới đến lớp. Có những ngày mưa rét, đường núi sạt lở, ông vẫn băng rừng đến từng nhà vận động học sinh đi học.
Ông thường nói với học trò rằng: “Ngày trước thầy cầm ba lô ra trận để giữ đất nước, hôm nay thầy cầm viên phấn để giữ tương lai cho các con.”
Suốt hơn ba mươi năm đứng lớp, ông Hợi đã dạy dỗ nhiều thế hệ học sinh vùng cao trưởng thành. Nhiều học trò của ông sau này trở thành giáo viên, cán bộ xã, bộ đội và quay trở về xây dựng quê hương.
Không chỉ tận tâm với nghề giáo, ông còn tích cực tham gia công tác xã hội, tuyên truyền cho thanh niên về truyền thống yêu nước và tinh thần vượt khó. Với bà con trong bản, ông vừa là người lính năm xưa, vừa là người thầy đáng kính.
Trong quá trình tham gia kháng chiến, ông được trao tặng Huân chương Kháng chiến hạng Ba. Sau này, trong ngành giáo dục, ông tiếp tục nhận được nhiều giấy khen vì có đóng góp cho sự nghiệp trồng người vùng cao.
Hiện nay, dù đã nghỉ hưu, ông vẫn thường xuyên đến trường cũ thăm học sinh, giúp đỡ những em có hoàn cảnh khó khăn và kể lại cho thế hệ trẻ nghe những năm tháng chiến tranh gian khổ nhưng đầy tự hào.
Ông luôn nhắn nhủ con cháu rằng: “Muốn quê hương phát triển thì phải học tập, phải đoàn kết và không bao giờ quên công lao của thế hệ đi trước.”
Câu chuyện của ông Trần Văn Hợi là hình ảnh đẹp về người lính – người thầy vùng cao Sơn Lương, một con người đã dành cả tuổi trẻ để cống hiến cho đất nước và cả cuộc đời để gieo hy vọng nơi bản làng.


