Người có công giúp đỡ cách mạng

Người thầy giáo giữ làng trong bom đạn

Trong những năm tháng chiến tranh chống Mỹ ác liệt, nhiều vùng quê ở Quảng Trị vừa là hậu phương vừa là tiền tuyến. Bom đạn liên tục trút xuống khiến cuộc sống của người dân vô cùng gian khó. Nhưng ngay trong hoàn cảnh ấy, vẫn có những con người bình dị âm thầm cống hiến cho quê hương. Một trong số đó là thầy giáo Lê Văn Tám, người đã vừa dạy học vừa tham gia bảo vệ làng trong những năm chiến tranh.

Quảng Trị05/03/2026Trương Quang Ngọc (Đoàn Sở Văn hóa, Thể thao và Du lịch)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong những năm tháng chiến tranh chống Mỹ ác liệt, nhiều vùng quê ở Quảng Trị vừa là hậu phương vừa là tiền tuyến. Bom đạn liên tục trút xuống khiến cuộc sống của người dân vô cùng gian khó. Nhưng ngay trong hoàn cảnh ấy, vẫn có những con người bình dị âm thầm cống hiến cho quê hương. Một trong số đó là thầy giáo Lê Văn Tám, người đã vừa dạy học vừa tham gia bảo vệ làng trong những năm chiến tranh. Thầy Tám sinh ra trong một gia đình nông dân nghèo ở vùng ven sông của huyện Triệu Phong. Sau khi học xong trung cấp sư phạm, thầy trở về quê dạy học tại ngôi trường nhỏ của xã. Khi chiến tranh leo thang vào cuối những năm 1960, trường học nhiều lần phải sơ tán vào các hầm trú ẩn hoặc chuyển vào rừng để tránh bom. Dù điều kiện thiếu thốn, thầy vẫn cố gắng duy trì lớp học cho trẻ em trong làng. Lớp học khi thì dựng bằng tre nứa dưới tán cây, khi thì đặt trong những căn hầm đất. Bảng đen chỉ là một tấm gỗ sơn, còn phấn thì được chia nhỏ để dùng tiết kiệm. Ban ngày thầy dạy chữ cho học sinh, ban đêm lại tham gia đội dân quân của xã để tuần tra và cảnh giới. Mỗi khi có máy bay địch xuất hiện, thầy cùng dân quân nhanh chóng báo động để người dân xuống hầm trú ẩn. Có một lần vào năm 1972, trong thời điểm ác liệt của Trận chiến Thành cổ Quảng Trị 1972, một trận bom lớn đã rơi xuống gần khu trường học sơ tán. Nhiều căn nhà trong làng bị hư hại, trẻ em hoảng loạn. Thầy Tám cùng dân quân lập tức đưa học sinh xuống hầm trú ẩn an toàn và giúp người dân cứu chữa những người bị thương. Sau trận bom, thầy vẫn tiếp tục gom góp sách vở còn lại để mở lại lớp học. Thầy thường nói với học sinh rằng:
“Bom có thể phá nhà cửa, nhưng không thể phá được chữ nghĩa.” Nhờ sự kiên trì của thầy, nhiều học sinh trong làng vẫn được học chữ giữa thời chiến. Sau ngày đất nước thống nhất, nhiều người trong số họ đã trở thành cán bộ, giáo viên và kỹ sư. Ngày nay, khi nhắc lại những năm tháng chiến tranh, người dân trong làng vẫn nhớ đến hình ảnh người thầy giáo gầy gò, tay cầm cuốn sổ học trò, vừa dạy chữ vừa tham gia giữ làng giữa bom đạn. Câu chuyện của thầy Tám là minh chứng cho tinh thần kiên cường của người dân miền Trung – những con người đã giữ gìn tri thức và niềm hy vọng ngay giữa thời hoa lửa của lịch sử.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn