Người thầy giáo giữ lớp học trong bom đạn
Câu chuyện kể về một người thầy giáo đã hy sinh khi bảo vệ học sinh trong trận ném bom năm 1972.
Ông Phạm Quang Vinh, sinh năm 1945, từng là giáo viên dạy học tại một trường làng ở Hà Tây (nay thuộc Hà Nội) năm 1972. Ông kể rằng trong những năm chiến tranh phá hoại, việc dạy học vẫn được duy trì dù phải học trong hầm hoặc những lớp học tạm bợ. Theo lời ông Vinh, mỗi lớp học đều có hầm trú ẩn ngay bên cạnh để học sinh có thể chạy xuống khi có báo động. Ông nhớ nhất buổi sáng ngày 26 tháng 12 năm 1972. Hôm đó, khi đang dạy học thì còi báo động vang lên báo hiệu có máy bay tới. Trong lớp của ông có một thầy giáo trẻ tên Nguyễn Văn Long, quê ở Hà Tây, mới 23 tuổi. Long là người mới về trường nhưng rất tận tâm với học sinh. Ông Vinh kể rằng khi nghe còi báo động, thầy Long lập tức hướng dẫn học sinh chạy xuống hầm trú ẩn. Trong lúc mọi người đang di chuyển, một em nhỏ bị vấp ngã ở gần cửa lớp và không kịp xuống hầm. Không chần chừ, thầy Long quay lại bế em học sinh đó lên và chạy về phía hầm. Ông Vinh kể rằng vừa lúc thầy đưa được em nhỏ xuống gần cửa hầm thì một loạt bom rơi xuống khu vực trường học. Khi mọi người kiểm tra lại, họ thấy em học sinh đã an toàn nhưng thầy Long đã ngã xuống ngay bên cạnh cửa hầm. Nhờ có thầy, toàn bộ học sinh trong lớp hôm ấy đều được bảo vệ an toàn. Nhiều năm sau, mỗi lần đứng trước lớp học, ông Phạm Quang Vinh vẫn nhớ đến người đồng nghiệp trẻ tuổi đã dùng chính thân mình để che chở cho học sinh trong giây phút nguy hiểm. Với ông, thầy Long mãi mãi là người thầy của lớp học năm ấy.



