Người thầy giáo làng
Ông Nguyễn Văn Tình, thương binh hạng 2/4, mất một cánh tay sau trận đánh tại mặt trận Quảng Trị năm 1972. Sau khi xuất ngũ, ông trở về quê hương Thanh Hóa, mở lớp dạy học miễn phí cho trẻ em nghèo trong vùng suốt 30 năm.
Năm 1972, trong trận đánh tại Quảng Trị, chiến sĩ Nguyễn Văn Tình (quê Thanh Hóa) bị thương nặng, mất hoàn toàn cánh tay phải. Xuất ngũ với thương tật 57%, ông trở về quê trong tâm trạng tuyệt vọng.
"Nhìn cánh tay cụt, tôi tưởng mình vô dụng. Nhưng rồi nghĩ đến đồng đội đã hy sinh, thấy mình còn may mắn. Tôi tự nhủ: Mất tay nhưng còn đầu, còn tim, còn nghị lực. Phải làm gì đó có ích" .
Ông Tình xin đi học thêm để trở thành giáo viên. "Tôi nghĩ, mình không thể làm những công việc chân tay, nhưng có thể dạy học. Dạy các em nhỏ, góp phần đào tạo thế hệ tương lai" .
Năm 1980, ông Tình bắt đầu dạy học tại Trường phổ thông cơ sở xã nhà. Với một cánh tay, ông viết bảng, chấm bài, chỉ bảo học trò. Có những hôm mệt, ông ngồi nghỉ một lát rồi lại tiếp tục.
30 năm qua, ông Tình đã dạy học cho hàng ngàn học sinh. Nhiều em sau này trưởng thành, có em trở thành bác sĩ, kỹ sư, giáo viên. "Nhìn các em trưởng thành, tôi vui lắm. Đó là phần thưởng lớn nhất cho những năm tháng vất vả của tôi" .



