Người thầy giáo trẻ giữa bom đạn
Năm 1972, khi chiến tranh lan rộng khắp miền Trung, làng nhỏ ven biển bị bom đạn tàn phá. Học sinh ở làng phải nghỉ học, nhiều gia đình tản cư. Trong số đó, Thắng – một chàng trai 22 tuổi, mới tốt nghiệp sư phạm – không chịu rời bỏ các em. Cậu quyết định ở lại, mở lớp học tạm ngay trong căn nhà bị hư hỏng, dùng tấm gỗ làm bàn, gạch vụn làm ghế. Mỗi ngày, Thắng dạy các em chữ cái, đọc, viết, tính toán, đồng thời kể cho các em nghe những câu chuyện về lịch sử, về lòng yêu nước, về hy sinh của nhữ
Năm 1972, khi chiến tranh lan rộng khắp miền Trung, làng nhỏ ven biển bị bom đạn tàn phá. Học sinh ở làng phải nghỉ học, nhiều gia đình tản cư. Trong số đó, Thắng – một chàng trai 22 tuổi, mới tốt nghiệp sư phạm – không chịu rời bỏ các em. Cậu quyết định ở lại, mở lớp học tạm ngay trong căn nhà bị hư hỏng, dùng tấm gỗ làm bàn, gạch vụn làm ghế.
Mỗi ngày, Thắng dạy các em chữ cái, đọc, viết, tính toán, đồng thời kể cho các em nghe những câu chuyện về lịch sử, về lòng yêu nước, về hy sinh của những người trẻ trước. Tiếng cười trẻ thơ dần trở lại, xua tan một phần nỗi lo âu của làng.
Một buổi chiều, khi Thắng đang giảng bài, bom rơi gần đó làm rung cả căn nhà tạm. Thắng lao ra, kéo các em xuống hầm tạm dưới đất, che chở cho từng đứa. Khi tiếng bom qua đi, cậu nhìn quanh, thấy các em đều an toàn, lòng vừa lo vừa cảm thấy quyết tâm mình phải tiếp tục.
Những ngày mưa bom, ngày nắng gắt, Thắng vẫn bền bỉ dạy học. Có hôm, cậu phải lấy áo mưa trải xuống nền đất ướt để các em ngồi, rồi dùng ánh sáng từ ngọn đèn dầu để viết chữ. Đồng thời, Thắng còn đi tìm sách vở, bút mực từ những nơi còn sót lại, nhặt từng tờ giấy vụn để học sinh có chỗ luyện chữ.
Câu chuyện của Thắng sau này được nhiều người nhắc lại, như một minh chứng sống động về thời hoa lửa: nơi tuổi trẻ không chỉ chiến đấu với kẻ thù, mà còn chiến đấu với nghịch cảnh để gieo tri thức, gieo hy vọng, để những đứa trẻ giữa chiến tranh vẫn có cơ hội cầm bút, nhìn thấy ánh sáng của tương lai.


