Người thầy giáo trên đỉnh đèo Mụ Giạ
Ông Hồ Văn Tình, thương binh hạng 2/4, mất một chân sau trận đánh tại mặt trận Quảng Trị năm 1972. Sau khi xuất ngũ, ông trở về quê hương Quảng Bình, mở lớp dạy học miễn phí cho trẻ em nghèo vùng đèo Mụ Giạ suốt 30 năm.
Năm 1972, chiến sĩ Hồ Văn Tình (quê Quảng Bình) tham gia trận đánh tại mặt trận Quảng Trị. Một quả mìn đã cướp đi chân trái của ông. "Tôi tưởng mình không thể đi lại được nữa. Nhưng rồi nghĩ đến đồng đội đã hy sinh, tôi tự nhủ: còn sống là còn phải cố gắng" .
Xuất ngũ với thương tật 57%, ông Tình trở về quê. Nhìn trẻ em vùng đèo Mụ Giạ nhiều em không có điều kiện đến trường, ông nảy ra ý định mở lớp dạy học miễn phí. "Tôi nghĩ, mình không thể cầm súng, nhưng có thể cầm phấn. Dạy các em học, để các em có tương lai tươi sáng hơn" .
Với chiếc chân giả, ông Tình bắt đầu dạy học trong căn nhà nhỏ dưới chân đèo. Ban đầu chỉ vài em, dần dần có cả trăm em từ khắp nơi đến học. Ông dạy các em đọc, viết, làm toán, dạy cả đạo đức, lối sống.
30 năm qua, ông Tình đã dạy học cho hàng ngàn học sinh. Nhiều em sau này trưởng thành, có em trở thành bác sĩ, kỹ sư, giáo viên. "Nhìn các em trưởng thành, tôi vui lắm. Đó là phần thưởng lớn nhất cho những năm tháng vất vả của tôi. Tôi thường nói với các em: hãy cố gắng học, để sau này giúp ích cho quê hương" .



