NGƯỜI THẦY GIÁO TRÊN LỚP HỌC SƠ TÁN
Chiến tranh khiến ngôi trường phải sơ tán.
Lớp học chuyển vào một căn hầm đơn sơ.
Bàn ghế thiếu.
Ánh sáng thiếu.
Sách vở cũng không đầy đủ.
Nhưng người thầy vẫn đến lớp.
Ông viết từng chữ lên bảng.
Bọn trẻ ngồi xung quanh.
Ngoài kia có thể là tiếng máy bay.
Nhưng trong lớp vẫn có tiếng đọc bài.
Một hôm, tiếng còi báo động vang lên.
Thầy giáo lập tức bảo học sinh xuống hầm.
Đợi bom ngừng, ông lại tiếp tục bài giảng.
Có học sinh hỏi:
“Thầy ơi, bao giờ chiến tranh hết?”
Ông im lặng một lúc rồi nói:
“Rồi sẽ hết. Các em phải học để ngày mai xây dựng đất nước.”
Đó là điều người thầy luôn nhắc.
Học để biết.
Học để trưởng thành.
Học để sau này đất nước có thể bước qua những năm tháng đau thương.
Chiến tranh có thể phá hủy trường học.
Nhưng không thể phá hủy khát vọng học tập.



