Anh hùng Lực lượng vũ trang

NGƯỜI THẦY GIÁO TRỞ LẠI CHIẾN TRƯỜNG

Có những người lính đã từng đi qua chiến tranh. Sau chiến tranh, họ trở thành những người thầy. Nhưng khi biên giới một lần nữa đứng trước thử thách, họ lại lên đường. Võ Đại Huệ là một người như vậy.

Đồng Tháp13/08/2026Đoàn xã Sơn Mỹ (Sơn Mỹ)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Có những người lính đã từng đi qua chiến tranh.

Sau chiến tranh, họ trở thành những người thầy.

Nhưng khi biên giới một lần nữa đứng trước thử thách, họ lại lên đường.

Võ Đại Huệ là một người như vậy.

Ông sinh năm 1952, quê ở huyện Nghi Lộc, tỉnh Nghệ An.

Trong những năm chiến tranh chống Mỹ, Võ Đại Huệ từng chiến đấu ở Đường 9, Khe Sanh. Sau những năm tháng ấy, ông được tặng thưởng Huân chương Chiến công.

Năm 1973, ông ra Bắc học tại Trường Sĩ quan Lục quân 1.

Đến năm 1975, ông chuyển sang công tác trong lực lượng Công an vũ trang nhân dân, tiền thân của Bộ đội Biên phòng.

Từ một người lính, Võ Đại Huệ trở thành cán bộ, rồi trở thành giáo viên Khoa Chiến thuật của Trường Sĩ quan Biên phòng, nay là Học viện Biên phòng.

Đó có thể đã là một cuộc sống bình dị sau chiến tranh.

Nhưng tháng 8/1978, tình hình biên giới diễn biến căng thẳng.

Võ Đại Huệ nhận lệnh tăng cường lên Mường Khương, Lào Cai.

Ông rời vị trí người thầy để trở lại với biên giới.

Khi ấy ông mới 26 tuổi.

Ngày 17/2/1979, chiến sự xảy ra trên tuyến biên giới phía Bắc.

Tại Mường Khương, đơn vị của Võ Đại Huệ bước vào cuộc chiến đấu bảo vệ địa bàn.

Theo tư liệu của Báo Lào Cai, khi ấy ông là Đại đội trưởng Đại đội 11, Tiểu đoàn 3, Trung đoàn 16 thuộc lực lượng Công an vũ trang nhân dân. Ông đã chỉ huy đơn vị chiến đấu tại khu vực Mạn Tuyển và Mường Khương.

Ngày 18/2, ông tiếp tục chỉ huy đơn vị giữ trận địa.

Võ Đại Huệ hy sinh trong những ngày chiến đấu ấy.

Một người thầy trẻ đã không trở lại giảng đường.

Một cán bộ chiến thuật đã không có cơ hội tiếp tục truyền lại kinh nghiệm cho những lớp học viên sau này.

Nhưng bài học lớn nhất ông để lại lại không nằm trong giáo trình.

Đó là bài học về trách nhiệm.

Khi Tổ quốc cần, người thầy cũng có thể trở thành người lính.

Sau khi hy sinh, Võ Đại Huệ được truy tặng Huân chương Chiến công hạng Nhất và danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.

Ông được an táng tại Lào Cai.

Nhiều năm sau, một câu chuyện khác lại tiếp tục.

Người con trai của Võ Đại Huệ – khi cha hy sinh mới khoảng hai tuổi – sau này cũng đi theo con đường quân ngũ và công tác trong lực lượng Bộ đội Biên phòng.

Đó là một sự tiếp nối rất đặc biệt.

Người cha đã nằm lại ở Mường Khương.

Người con trưởng thành trong ký ức về một người cha mà mình gần như không có cơ hội được biết mặt.

Nhưng con đường của cha vẫn trở thành một phần trong lựa chọn của con.

Ngày nay, tại thành phố Lào Cai có một tuyến đường mang tên Võ Đại Huệ.

Mỗi ngày, dòng người đi qua con đường ấy.

Có thể không phải ai cũng biết người được đặt tên cho con đường là ai.

Nhưng cái tên ấy vẫn còn đó.

Như một dấu mốc.

Như một lời nhắc.

Võ Đại Huệ từng là người lính, rồi là người thầy, rồi lại trở thành người lính ở biên giới. Hoa lửa của ông là câu chuyện về một tuổi trẻ luôn đặt trách nhiệm với Tổ quốc lên trước bản thân.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
NGƯỜI THẦY GIÁO TRỞ LẠI CHIẾN TRƯỜNG | Câu chuyện thời hoa lửa